Tác giả: Bộ Vi Lan
Ngày cập nhật: 02:51 22/12/2015
Lượt xem: 1342495
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2495 lượt.
nhà bếp, đứng lặng hồi lâu mới trấn tĩnh được con sóng dữ dội đang trào dâng trong tim.
Ban đêm, anh tiếp tục chìm vào giấc ngủ mê, cô đếm theo từng hơi thở của anh, lắng nghe tiếng gió rì rào bên ngoài cửa. Cô chăm chú nhìn từng lỗ chân lông trên gương mặt anh, ngón tay nhẹ nhàng di chuyển giữa hai lông mày anh. Thật là thích em không? Có thể bảo đảm sau này không làm tổn thương em? Có thể đi ngược thời gian, gặp lại nhau từ người xa lạ?
Sáng tinh mơ, anh thức dậy, cô vẫn đang ngủ. Làn da trắng phớt hồng, đôi môi đỏ như môi em bé khẽ hé mở. Anh chống nửa người dậy nhìn cô thật lâu, trên thế gian không có hạnh phúc nào chân thực hơn thế này.
Buổi sáng, anh luôn miệng cằn nhằn nói không muốn ăn cháo, Trần Uyển không biết làm thế nào, đành mặc áo khoác, cầm tiền chuẩn bị xuống lầu.
“Đi đâu?”
“Em đi chợ.”
“Anh cũng đi.”
Anh tuyệt nhiên không nhắc câu nào đến chuyện tối qua, Trần Uyển sau khi trút được gánh nặng thì có chút thất vọng lạ kỳ, đồng thời cũng có cảm giác vô cùng buồn chán. Cô trừng mắt với anh, “Ngoài kia tuyết chưa tan, em không đi siêu thị, mà đi chợ cũ phía sau đường Thượng Hải, anh cũng đi à?”. Chỗ đó toàn nước thải và bùn lầy, không cần nghĩ cũng biết chỉ cần nói ra thế nào anh cũng lắc đầu. Nào ngờ anh lại đồng ý, liền thay quần áo đi cùng cô.
Trên đường vẫn còn lớp băng mỏng. “Anh cũng còn chút hữu dụng phải không?”, anh cười ha hả nói, ôm lấy eo cô sợ cô ngã.
Vào trong chợ, Tần Hạo tò mò nhìn ngó xung quanh, theo Trần Uyển đi giữa những quầy hàng xanh đỏ. Lúc cô ngồi xuống chọn cá, anh đứng ngay bên, nghe cô dùng tiếng Tế Thành trả giá và ung dung ngắm nhìn nụ cười vui vẻ của cô.
Lúc ăn cơm, anh nhìn chằm chằm vào bát bánh canh hàu chua cay trước mặt Trần Uyển, “Tại sao anh không có? Em để người bệnh ăn rau, em ăn hải sản?”.
Trần Uyển lúng túng, “Anh phải kiêng, đợi anh khỏe lại, hàu năm đồng một cân rưỡi, anh tha hồ ăn”.
“Anh ăn cháo cả ngày, nhạt miệng lắm”, anh không hài lòng, “Anh chia cho em nửa bát canh cá, em chia cho anh nửa bát bánh canh hàu”.
Trần Uyển không nỡ nhìn ánh mắt vô tội của anh, “Không thể chịu nổi anh nữa, đưa bát đây”.
Anh hả lòng hả dạ, cười đắc ý vì đạt được nguyện vọng.
Trong nháy mắt, hai người như đôi vợ chồng cùng chia sẻ ngọt bùi, thực sự, đây là cảm giác mà cô chưa bao giờ nghĩ có thể cảm nhận được từ anh. Anh tìm cách vá lại những khoảng trống, không ngừng len lỏi vào cuộc sống và trái tim cô. Nếu đây là tình yêu, thì tại sao nó lại khiến người ta e dè, sợ sệt đến vậy?
“Mèo con, có biết anh muốn mình mắc bệnh bao lâu không?”, Tần Hạo dừng đũa, “Lần chúng ta cãi vã, lần em nấu canh cho Phương lão nhị, anh đã nghĩ, giá người người bị bệnh là anh thì hay biết mấy”.
Vẻ toại nguyện, vui mừng trên gương mặt anh là thật. “Đồ ngốc!”
Nụ cười của anh rạng rỡ, chân chất, có một cảm giác ấm áp trỗi dậy trong tim cô, cảm thấy những mệt mỏi và đau đớn trong tim được nụ cười chất phác của anh xoa dịu, phai mờ và dần tiêu tan hết.
Tần Hạo không phải là người thích cái vẻ ướt át, buồn bã của mùa xuân hay mùa thu, cũng cực kỳ ghét mùa xuân ẩm ướt của Tế Thành. Nhưng khi có “người ấy” thì anh lại nói ra chiều thích thú: “Mùa xuân thật thích, có rau sam làm hoành thánh, có lá hương thung[1'> chiên trứng, có bánh hoa hòe, còn có củ cải đỏ, đợi cả năm trời cũng chỉ có trong hai tháng này thôi”. Anh nhìn con đường mùa xuân loang loáng nước, chỉ biết gật đầu và gật đầu.
[1'> Cây hương thung (香椿): Tên khoa học là Toona sinensis, có nguồn gốc từ Trung Quốc.
Ban công nhà bếp hướng tây, ánh nắng buổi chiều chiếu xiên qua tấm mành in hoa tử đằng mà cô mới mua, có thể lờ mờ nhìn thấy mấy cây húng quế và ớt chỉ thiên cô trồng ngoài ban công. Trên những khay sứ được xếp gọn gàng còn có mấy củ cải đỏ ngâm nước, màu đỏ như nhuốm khắp đáy khay, nhìn giống như một bức tranh màu nước.
Anh dựa người vào cửa, không biết đây là lần thứ mấy anh có mong muốn lập gia đình.
Buổi sáng cùng Tống Thư Ngu xuống dưới lầu chơi mấy ván bi a, tư tưởng không tập trung đến mức bị Tống Thư Ngu cười đùa anh đã thành ông chồng ngoan ngoãn ở nhà rồi. Anh nghĩ, cũng phải để người ta gật đầu đồng ý mới được!
Tần Hạo bước tới, giúp cô rửa sạch sẽ chén bát. “Lần sau nên cho thêm chút muối vào đồ ăn.”
Cô ngừng tay, “Đồ ăn hôm nay không hợp khẩu vị anh à?”.
“Không phải, ý anh là đừng làm đồ ăn ngon quá. Hai người đó ăn thấy ngon, ngày nào cũng đến thăm nhà mình thì sao.”
Trần Uyển mỉm cười, “Thầy Tống giúp em bao nhiêu chuyện rồi? Hà Tâm Mi lại là bạn thân nhất của em, em chẳng biết lấy gì cảm ơn họ, thỉnh thoảng làm vài món thì đáng gì?”.
“Cái đó không liên quan. Khiến em bận bịu mà chẳng quan tâm đến. Vừa rồi nếu không phải anh nói bận, không chừng hai người họ còn ở ngoài kia ăn uống la hét, biến anh thành hầu bàn sai bảo nữa ấy.”
“Vậy ngày nào chúng ta cũng dính lấy nhau, anh không thấy ngán à?”
“Ngán gì? Hôm nay chúng ta chưa dính lấy nhau mà.” Tần Hạo nói rồi đưa