XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trầm Hương Uyển

Trầm Hương Uyển

Tác giả: Bộ Vi Lan

Ngày cập nhật: 02:51 22/12/2015

Lượt xem: 1342504

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2504 lượt.

đâu rồi. Hai người loáng cái đã chẳng thấy đâu, em không đi bộ thì còn cách nào nữa?”
“Cô không biết gọi điện à? Thế không biết gọi xe rồi đi đến cổng kêu người nhà mang tiền xuống à? Vốn là cô cố tình gièm pha, cả buổi chiều cô phá đám, coi tôi như thằng đần? Cô học mấy năm rồi, càng học não càng ngắn lại phải không? Tôi và chị dâu cô là cô có thể...”
Tần Hạo chưa nói hết câu, đã bị mẹ tát cho một cái. Anh ngừng một lúc rồi nói tiếp: “Không ai phá đám nổi quan hệ giữa tôi và chị dâu cô đâu”. Sau đó anh nghiêng đầu quay sang bà Thạch Hương Lan, “Mẹ, con với Tiểu Uyển nói rõ rồi, mấy ngày nữa sẽ đi gặp cậu cô ấy, đợi cô ấy tốt nghiệp xong thì kết hôn. Những người ở Ủy ban Nhân dân có ai mà con không biết”.






Trước đây Tần Hạo đã từng nói với cô, bất luận là lúc nào, anh cũng sẽ luôn chọn đứng bên cô.
Lời đường mật không đủ làm tin, nhưng lúc anh thật sự chọn lựa như thế, Trần Uyển đã cảm động không biết nói sao cho hết.
Cô bảo về nhà sẽ lập tức tìm cơ hội nói với cậu, ngón tay Tần Hạo đang mơn trớn môi cô bỗng dừng lại, hít thật sâu, như đang suy nghĩ điều gì, sau đó khẽ nói: “Chuyện này, có thật là em đã quyết tâm?”.
Trần Uyển trịnh trọng gật đầu. Ánh mắt anh long lanh, đầy vui sướng. Cô cũng không nén được cười vui.
Nhưng sau kỳ nghỉ Tết, lúc người của Tổ Thi hành án và Ủy ban Kỷ luật đến nhà, cô biết là lại một lần nữa mình nuốt lời.
“Tìm thấy bức thư hồi nào?”
“Ngày mùng Một tháng Mười năm ngoái.” Trần Uyển hít một hơi thật sâu, tập trung nhớ lại.
Cậu ngồi lặng lẽ hút thuốc, ngón tay run run dần bình tĩnh lại. Mợ đọc xong thư thì nước mắt lưng tròng, định nói gì đó nhưng lệ cứ chảy ra. “Là chuyện gì, là loại người gì chứ? Đây chẳng phải là ép chết người ta sao?”.
Trần Uyển thấy mợ khóc, không kìm được xót xa, đôi vai khẽ run lên nhưng khóc không thành tiếng. Củng Tự Cường thấy vậy càng đau đớn như dao cắt vào tim. “Khóc cái gì chứ? Tiểu Uyển, con cũng đừng khóc. Khóc lóc sẽ chẳng nghĩ được cách gì cả, cậu cần suy nghĩ xem việc này phải giải quyết thế nào.” Nói rồi cậu lại châm thêm điếu thuốc, giấu kín tâm trạng đầy phức tạp.
Lúc lâu sau, Củng Tự Cường mới ngước đầu lên, “Việc này, cậu tin một ngày sẽ đòi được công lý, nhưng không được vội. Tiểu Uyển, con giữ bức thư thật kĩ. Người hôm nay đến là người của Tổ Thi hành án, vậy là đã lập thành án rồi. Họ nói bóng nói gió là muốn văn bản gốc, nhưng có thể họ sẽ giải quyết công bằng hoặc có thể là không. Chúng ta phải thận trọng, bức thư này mà đưa thì chẳng còn chút chứng cứ nào nữa. Do đó có đưa cho ai thì cũng phải là người thật đáng tin”.
Trần Uyển gật đầu lia lịa.
“Còn nữa, chuyện này không được bạ ai cũng nói. Chưa đến ngày có thể xoay chuyển tình thế thì chưa thể tự đắc được, cậu con sống mấy mươi năm rồi, luôn theo sự chính trực, nếu ngay cả con mà cậu cũng không bảo vệ được thì sẽ có lỗi lớn với cha mẹ con”.
“Cậu...”
“Con bé này”, Củng Tự Cường thở dài, “Con vẫn không coi cậu mợ là người nhà sao? Việc lớn thế này mà tự mình gánh vác”.
“Con sợ sẽ gây phiền phức cho gia đình...”
“Tính con giống hệt mẹ con. Việc lớn thế này mà không bàn với người lớn? Phiền phức thì sao nào? Phiền phức hơn nữa cũng có cậu đối phó cho con. Sau này không được thế nữa, nghe chưa?”
Trần Uyển gật đầu. Về phòng mình, nhấn số điện thoại của Tần Hạo, suy nghĩ hồi lâu rồi lại xóa đi. Nghĩ kĩ rồi gọi cho Phương Tồn Chính, người có thể tin tưởng để nhờ giữ bức thư dường như chỉ có anh ta.
Cuối năm ngoái Phương Tồn Chính đã bàn giao toàn bộ trang thiết bị làm đĩa cho người khác, lúc gọi điện thì anh đang thu tiền ở Đế Cung, “Vẫn chưa khai giảng à?”.
“Sắp rồi, còn hai ngày nữa.” Lần gặp trước, cô nhờ anh ta tìm kiếm tin tức, dù sao thì anh ta cũng quen biết đủ mọi hạng người. “Chuyện lần trước...”
“Em đợi chút, anh vào văn phòng nói chuyện.”
Nghe thấy tiếng đóng cửa, Trần Uyển mới nói tiếp: “Hôm nay có người đến tìm...”.
Sau khi cô kể lại sơ qua tình hình, Phương Tồn Chính mới nói: “Cậu em nói rất có lý. Bức thư đó không thể tùy tiện đưa cho người khác được, đó là cơ hội duy nhất, có thể giúp cha em lật lại bản án hay không là nhờ nó. Việc này có thể điều tra tới cùng hay không, còn phải xem thái độ của cấp trên. Cấp trên có động tĩnh, chúng ta sẽ có thể ít nhiều nghe được tin đồn, đến lúc thích hợp quyết định vẫn chưa muộn. Nếu việc không thành, thì đến bước đường cùng có thể gửi bức thư lên cơ quan cao hơn”.
“Em muốn giúp cha em lật ngược vụ án, nhưng dù sao cha em cũng có cái sai. Em chỉ hi vọng có thể bắt được kẻ xấu xa, kẻ bức tử cha em phải bị trừng phạt.”
“... Khóc à?”
“Không, bị nghẹt mũi thôi.”
Anh ta im lặng một lúc mới cẩn thận thăm dò: “Việc này sao không hỏi thử anh ta? Anh ta biết nội tình sự việc sẽ giải quyết dễ dàng hơn chúng ta”.
“Em không dám”, Trần Uyển sụt sịt mũi, “Em sợ ảnh hưởng quá lớn, gia đình họ...”. Phương Tồn Chính không biết an ủi ra sao. Trần Uyển có thể tưởng tượng đến cảnh anh ta ngồi trong văn phò