XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trầm Hương Uyển

Trầm Hương Uyển

Tác giả: Bộ Vi Lan

Ngày cập nhật: 02:51 22/12/2015

Lượt xem: 1342499

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2499 lượt.

sau, Ngô Lạc Nha sợ đến ngây người, hình như chưa từng thấy Tần Hạo giận dữ như vậy, môi dưới run run, nước mắt giàn giụa, rất có vẻ đẹp như hoa lê dưới mưa.
Trần Uyển chưa kịp phản ứng gì thì Tần Hạo đã xuống xe, mở cửa sau, “Xuống!”.
Ngô Lạc Nha né tránh, miệng gào lên: “Không xuống là không xuống”. Nhưng cánh tay đã bị Tần Hạo túm lấy rồi kéo cả người ra ngoài.
Trong khoảng thời gian từ cuối năm đến đầu năm, đi đến nhà cậu cô rồi sau đó về Bắc Kinh thăm ông nội, kế hoạch là vậy nhưng không thể thực hiện được, dự tính giữa năm kết hôn không cẩn thận sẽ rơi vào vòng ảo tưởng. Điều bực bội hơn, một bên là thái độ hời hợt, không tác thành của cha mẹ với mối quan hệ của hai người; một bên là Trần Uyển cứ né tránh, trong hoàn cảnh này dường như chỉ có một mình anh là gắng hết sức. Hơn nữa, mẹ anh như cố ý sắp đặt cho anh với Ngô Lạc Nha… Tần Hạo cố kìm nén bản thân, nhưng càng cố gắng thì khát vọng càng mãnh liệt hơn. “Xuống cho tôi! Đứng thẳng lên, đừng dựa vào người tôi”, Tần Hạo dựng thẳng người Ngô Lạc Nha, “Một trăm đây, cô cầm lấy mà bắt xe. Suốt buổi chiều chịu đựng cô đủ rồi, cô thích gì thì làm nấy. Sau này đừng có làm trò giả vờ này nọ trước mặt tôi, cô thật phiền phức”. Nói xong, đầu không ngoảnh lại, anh đi thẳng về chỗ ghế lái.
Những chiếc xe bị kẹt lại trên đường bắt đầu khởi động từng cái một, trong gương chiếu hậu, hình ảnh Ngô Lạc Nha đứng khóc lóc dần dần mất hút. Trần Uyển muốn cười, nhưng lại cảm thấy như vậy quá nhẫn tâm, đành cố nín.
“Có thấy anh quá tuyệt tình, quá nhẫn tâm không?”, Tần Hạo im lặng hồi lâu mới nói.
Trần Uyển lắc đầu.
“Biết em bực mình, trong rạp chiếu phim im lặng không nói, mặt đanh lại như giáo viên chủ nhiệm hồi cấp ba của anh vậy. Nói thật đi, em ghen phải không?”
Cô liếc nhìn anh, “Ai bực mình, ai ghen chứ? Vì em đang xem phim mà. Em đanh mặt lại không muốn nũng nịu giống cô ấy”.
“Lúc đầu anh cũng nhịn, nhưng mẹ anh đã dặn là phải nể tình cảm mười mấy năm, không được bỏ mặc cô ấy”, tay phải anh đưa ra nắm chặt lấy tay cô, “Nhưng nếu như quá đáng, khiến em khó chịu, thế nào anh cũng sẽ khiến cô ấy trả giá. Em đừng sợ anh, có đánh chết anh, anh cũng không quát em như thế đâu”.
Trần Uyển cũng nắm lấy tay anh, không trả lời.
Về đến Kim Thịnh, vừa đóng cửa cô đã ôm lấy cổ anh mà hôn. Cảm xúc mạnh mẽ bất ngờ nhanh chóng lướt qua tâm trí anh, lần đầu tiên cô chủ động hôn anh, vô cùng mãnh liệt. Trái tim Tần Hạo đập liên hồi, khi bình tĩnh lại, anh ôm chặt lấy cô, nghiêng đầu hôn đáp lại nụ hôn của cô.
Anh biết là cô rất nhớ anh, nhưng khi hòa quyện với nụ hôn của cô, anh mới hay, chỉ nỗi nhớ nhung thôi thì không đủ.
“Nhớ anh à?”, anh ôm lấy cơ thể cô đã trần trụi nửa người đi vào phòng ngủ, tim đập thình thịch theo tiếng rên rỉ của cô. “Mèo con, mở mắt ra nhìn anh”, lúc chầm chậm đi vào cô, anh nói bằng một giọng đầy khao khát.
Bàn tay rắn chắc và cơ thể tráng kiện của anh đủ để che mưa che gió cho cô. Trần Uyển bình tĩnh nhìn anh, bốn mắt nhìn nhau, hoa lửa trong mắt dường như càng trở nên mãnh liệt khi hai cơ thể hòa quyện rồi nhen nhóm vào tận tâm hồn.
Chính thời khắc này, cô nhận ra mình đã yêu anh.
“Anh làm đau em à?”, anh dừng lại, “Đừng khóc, đừng khóc”. Anh đưa tay lên lau nước mắt trên mặt cô. Tần Hạo dỗ dành, cúi xuống lấp đầy đôi môi cô. Cô cứ ôm chặt anh, ưỡn người để đón nhận sự tìm kiếm của anh.
Lúc Tần Hạo về đến nhà cha mẹ ở gần hồ Minh Nguyệt, ánh mắt không giấu nổi niềm vui, cô gái giúp việc mở cửa khẽ nghiêng đầu chau mày ra hiệu, anh ngừng hát, lắng nghe động tĩnh trong nhà rồi mới bước vào.
Đứng từ cửa phòng khách nhìn vào, Ngô Lạc Nha đang ngồi trên sofa ngẩn người xem tivi, đôi mắt sưng lên như hai trái đào chín. “Ồ, khóc đến giờ này sao? Mấy tiếng rồi? Không biết mệt à?”
Ngô Lạc Nha quay đầu sang, ánh mắt không như ngày thường.
Tần Hạo cười nhạt, mở miệng định nói thì đã bị mẹ anh từ đằng sau đẩy một cái làm cho loạng choạng.
“Tôi tưởng anh ăn chơi đến quên luôn cửa nhà rồi chứ?” Bà Thạch Hương Lan cầm túi chườm nước đá đi vào, mắt Ngô Lạc Nha lại bắt đầu loang loáng nước. “Anh còn biết mà về à?”
“Dĩ nhiên là con về chứ, con còn muốn xem vị...”, Tần Hạo hất hàm về phía Ngô Lạc Nha, “Xem xem vị công chúa này tố cáo thế nào. Từ nhỏ đã diễn kịch kiểu này rồi! Lớn như thế mà não sao không lớn chút nào vậy?”.
“Em không có não mà vẫn tò mò muốn xem người đó của anh như thế nào à? Chẳng qua cũng chỉ thế thôi”, Ngô Lạc Nha cười nhạt.
“Người gì?”
“Im miệng cả đi”, bà Thạch Hương Lan nghiêm giọng quát, “Tiểu Ngũ, con không có trái tim hả? Tiểu Nha không quen hay sao mà con nhẫn tâm ném con bé ngoài đường như vậy? Lúc con bé đuổi theo con, vội quá không mang theo tiền đấy, con biết không? Trời thế này mà con vứt một cô gái ngoài đầu đường để nó đi bộ về, đúng là càng ngày càng chẳng ra gì”.
“Con đưa cô ấy một trăm tệ bảo bắt taxi”, Tần Hạo bực dọc trừng mắt nhìn Ngô Lạc Nha nói năng không thành thật.
“Em bị tức quá, đầu óc rối tung lên, quay lại thì tiền không biết bị gió thổi đi