Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trầm Hương Uyển

Trầm Hương Uyển

Tác giả: Bộ Vi Lan

Ngày cập nhật: 02:51 22/12/2015

Lượt xem: 1342502

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2502 lượt.

nhưng bên trong tinh tế. Thấy anh không lên tiếng, Trần Uyển biết anh đang nghĩ điều gì đó. Trên suốt đoạn đường, hai người im lặng về tới cổng nhà Trần Uyển, anh mới nói: “Em dự tính thế nào? Thành thực với anh đi”.
Trần Uyển sao biết được là mình phải làm thế nào? Sự xúc động ngày hôm đó là do trong mưa gió muốn có được sự dịu dàng và yêu thương của anh, muốn nắm giữ anh thật chặt, hay đó chính là tình yêu thật sự và cô chấp nhận giao phó đời mình cho anh?
Do dự kiêng dè vì cô sợ hãi lớp vực sâu phía sau lớp sương mù dày đặc, hay vì tin bản thân không có may mắn như người khác?
Có yêu anh không? Cô không trả lời được. Nếu không phải tình yêu, thì tại sao khi nghĩ đến việc phải trả lại nhẫn cưới cho anh, trái tim cô lại nhói đau? Nếu như đó là tình yêu, thì tại sao lại sợ hãi e dè?
“Qua Tết bàn tiếp được không? Anh cũng khuyên em phải qua lại nhiều với cha mẹ anh, thực sự, em hiểu gia đình anh, muốn chấp nhận cũng phải có thời gian. Cậu em là người rất hiểu chuyện, nếu như cha mẹ anh có thể đồng ý thì em nghĩ cậu cũng không có ý kiến gì.”
Anh lặng người.
“Cha mẹ anh không thích em đúng không?”
Tần Hạo nắm chặt tay cô, Trần Uyển đau đến mức chau mày, anh mới ý thức được hành động của mình, liền buông tay. “Mẹ anh nhân lúc anh không ở đó đã nói gì với em?”, rồi hỏi nghiêm túc: “Có phải mẹ anh đã tìm em nói chuyện?”.
Trần Uyển có chút buồn cười, “Anh nói gì? Mẹ anh sẽ cầm một cục tiền đến ném chết em à? Bắt em và anh chia tay? Có phải là phim kịch gì đâu”. Cười xong cô trịnh trọng nói: “Thật sự là mẹ anh không có nói gì. Anh cũng biết em, nhiều khi ngốc nghếch, nhưng có khả năng phán đoán qua câu nói và sắc mặt người khác, từ nhỏ em đã được tôi luyện rồi”.






Ngô Lạc Nha không thèm đếm xỉa đến gương mặt xanh xám của Tần Hạo, tò mò nhìn ra ngoài cửa xe: “Cô ta ở đây à? Nhà cửa cũ kĩ vậy”.
Bóng người phía trước hiện ra rõ dần, tim anh bắt đầu đập loạn. Nửa tháng không gặp, chỉ biết cô bị cảm và lên cơn sốt, không ngờ cô gầy đi thế này. “Em đã quyết định không xuống xe thì bớt nói lung tung đi. Ra sau ngồi”, Tần Hạo đập vào lưng Ngô Lạc Nha, “Nghe thấy gì không? Bảo em ra sau ngồi”.
Ngô Lạc Nha cười cười, lúc xuống xe thì vừa hay đối mặt với Trần Uyển. Tần Hạo thấy tình thế không hay, vội vàng bước xuống theo. Lại thấy Ngô Lạc Nha đưa tay ra, khẽ “Hi” một tiếng, “Tôi là Ngô Lạc Nha”.
Trần Uyển tỏ ra vô cùng ngạc nhiên, không kịp nhìn thấy Tần Hạo, cũng đưa tay ra, “Trần Uyển”. Nói xong mới đưa ánh mắt thăm dò sang phía anh.
“Cuối năm cùng về Tế Thành”, Tần Hạo giải thích, “Mẹ anh nói cô ấy ở nhà buồn, bảo anh đưa đi chơi”. Trên đường đi, mấy lần bảo Ngô Lạc Nha xuống xe nhưng cô vẫn khăng khăng ngồi đó, anh đã phải hết sức kiềm chế. Lúc này sắc mặt anh không tốt, mở cửa trước cho Trần Uyển vào ngồi.
Những hình ảnh trên màn hình vô cùng tuyệt vời, ở ngay dưới cũng diễn ra những cảnh không kém. m thanh trong rạp khiến Ngô Lạc Nha thỉnh thoảng lại giật mình sợ hãi nép vào lòng Tần Hạo, sau đó tỏ ra ngượng ngùng khi ý thức được ánh nhìn của Trần Uyển. Trong bóng tối, đôi mắt Ngô Lạc Nha lấp lánh, Trần Uyển biết đó chính là ánh nhìn khiêu khích.
Lúc đi ra, thấy vẻ mặt tức tối của Tần Hạo, Trần Uyển mới yên lòng. Khi anh đi lấy xe, Ngô Lạc Nha nắm chặt cổ áo bằng giọng đầy tiếc nuối nói: “Anh Ngũ thay đổi rồi, trước đây anh ấy không tới rạp xem phim vì ghét bẩn, ồn ào, càng không hề mua đồ ăn vặt. Anh Ngũ thay đổi rồi…”.
Những từ sau đó không cần nói Trần Uyển cũng hiểu. Cuộc sống trần tục? Tầng lớp thấp? Đại loại thế. Cô nhìn đầu ngón chân mình, đột nhiên bật cười, ngẩng lên nhìn Ngô Lạc Nha bằng ánh mắt nghi hoặc, nói: “Không phải là cá thì sao biết được niềm vui của cá?”.
Nụ cười trên gương mặt của Ngô Lạc Nha tắt lịm, có một niềm vui nho nhỏ lan tỏa trong lòng Trần Uyển.
Lúc lên xe, Ngô Lạc Nha tỏ vẻ mất hứng, Tần Hạo nói sẽ đưa cô về trước, cô giận dỗi nói: “Hai người đi đâu?”.
Tần Hạo bực mình, “Tụi anh nửa tháng mới gặp nhau, bây giờ đi làm chuyện thân mật. Em cũng muốn theo à?”.
Ngô Lạc Nha bị chẹn họng nói không được, Trần Uyển thì đỏ mặt tía tai.
“Vậy trước khi đưa em về nhà, phải chở em tới cửa hàng bán dưa muối, lúc đi mẹ dặn mua ít dưa chuột muối, mấy ngày nay dạ dày cha không tốt, tối nào cũng ăn cháo.”
“Anh nói về chuyện xưng hô với em bao nhiêu lần rồi? Cái gì mà cha mẹ? Của em hay của anh? Để tránh người khác hiểu lầm, em có hiểu không? Để người nào nghe thấy sẽ không hay đâu.”
“Có gì mà không hay? Em đã gọi mười mấy năm rồi, cha mẹ không phản đối, anh hà tất phải khó khăn thế?”
Tần Hạo nhìn Trần Uyển cúi mặt xuống, cơn tức giận không kìm được nữa, “Anh khó khăn? Anh bị oan ức mười mấy năm…”.
“Em mới oan ức mười mấy năm! Em xem nhẹ cái gọi là tình cảm, suy nghĩ…”
Giọng nói chói tai vang lên, xe thắng gấp khiến Trần Uyển bổ nhào về phía trước. Cô chỉ có thể nghe một tiếng “Cút!”, quay sang thấy mặt Tần Hạo đỏ gay, những gân xanh trên trán nổi rõ. “Cút!”
Phía


Old school Easter eggs.