Tác giả: Bộ Vi Lan
Ngày cập nhật: 02:51 22/12/2015
Lượt xem: 1342506
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2506 lượt.
ng vò đầu nghĩ ngợi. “Em không định nói với anh ấy, việc của gia đình mình thì để gia đình giải quyết, để gia đình anh ấy liên lụy thì sẽ phiền phức lớn.”
“Anh hiểu, chúng ta không tìm anh ta nữa, có anh giúp em rồi. Có bất kỳ động tĩnh gì, anh sẽ nhanh chóng báo cho em”, nói rồi đột nhiên như nhớ ra điều gì, “Trước Tết anh bận giao lại xưởng làm đĩa cho người khác, nên quên mất việc này. Hạ Phong Tử bị bắt rồi, trước khi bắt được hắn, hắn đã lẩn trốn ở phương Nam hai năm. Lúc hắn vận chuyển hàng về, vừa đến Tế Đông thì bị tóm gọn. Việc này, không biết có liên quan đến chuyện của cha em không?”.
“Không thể. Cha em sao có thể liên quan đến con người bất chính đó được?” Trần Uyển không nghĩ ra mấu chốt vấn đề ở đâu.
“Em nghĩ đi, Hạ Phong Tử rất gần gũi với đám Giang Lỗi...”
“Em hiểu rồi.” Trần Uyển đã hiểu ra chút ít. “Có phải là có thể tìm hiểu được từ hắn ta, xem có liên quan gì đến cha của Giang Lỗi không?”, giọng nói cô run run, tim đập loạn nhịp.
“Em đừng nóng vội, việc này không thể hấp tấp. Anh cũng chỉ đoán mà thôi, chúng ta tìm hiểu chính xác rồi hãy đi bước tiếp theo.” Dường như ngay cả Phương Tồn Chính cũng nghe thấy tiếng trái tim cô đập loạn, hết sức lo lắng.
“Em biết rồi, Cảm ơn anh, Tồn Chính.”
“Đừng khách sáo, anh nghe không quen lời nói khách sáo của em. Chúng ta không thành... Dù sao, bất cứ lúc nào chúng ta cũng là bạn, phải không?”
Bạn, Trần Uyển lặng lẽ gật đầu.
Vào học trở lại, trong ký túc rõ ràng vẫn vắng vẻ như trước. Mọi người tìm được đơn vị thực tập hầu như đều rời ký túc, có tương lai hay không cũng phụ thuộc vào nửa năm lăn lộn này. Hà Tâm Mi ngày nào cũng giam mình trong phòng lên mạng, ngủ nghỉ, chỉ có Trần Uyển bầu bạn với cô ấy.
“Con chuột nhà cậu đâu?” Hà Tâm Mi rất thích đồ ăn do cậu Trần Uyển làm, thấy Trần Uyển đưa, ngập ngừng một lúc rồi đón lấy.
Trần Uyển ném những thứ khác lên bàn, nằm xuống thở dài: “Giận tớ. Đưa tớ đến, chào tạm biệt rồi đi luôn”. Cậu cô thời gian này suy nghĩ nhiều, mấy đêm không ngủ mà nhìn già đi mấy tuổi, không khí trong nhà buồn chán, không có tiếng cười. Bảo cô làm sao có thể nói với cậu về chuyện kết hôn được chứ? Hơn nữa, không thể thổ lộ với Tần Hạo bất kỳ chuyện gì, chỉ có thể tìm cớ kéo dài, nói để thư thư mấy ngày nữa, anh lại nghĩ rằng do cô sợ sệt, do dự không dám nói, vừa rồi thấy anh bộ dạng ủ ê, dường như muốn cáu nhưng không đủ sức.
Trần Uyển nghĩ tới bộ dạng anh định nói điều gì xong lại cúi đầu không nói, trong lòng đau nhói.
“Hai người...”, Hà Tâm Mi ngậm miếng thịt bò ngũ vị, lắc đầu, “Giờ tớ có khuyên cũng chẳng ích gì. Thời gian mật ngọt sẽ khiến người ta cứ thế trượt dài, đến lúc nhận ra điều không tốt thì lại xem nhau như kẻ thù. Loại tình yêu này quá đau thương, đúng như Ninh Tiểu Nhã đã nói, không gây tổn thương cho nhau thì không gọi là tình yêu sao?”.
“Vậy cậu thử dịu dàng như nước để bọn tớ mở mang đầu óc xem nào?”
“Miễn nhiễm với tình yêu rồi. Một mình tớ trải qua những tháng ngày thật vui vẻ”, Hà Tâm Mi thoải mái, “Tớ giờ đang đợi tin của mẹ, tớ còn muốn học hai năm nữa, nhưng mẹ không muốn. Nói học nhiều không ai lấy. Vậy cũng hay, tớ nghe mẹ, đợi mẹ sau khi tìm được công việc cho tớ, tớ sẽ lao vào ăn uống để tận hưởng cái chết êm đẹp”.
Trần Uyển mỉm cười, ngồi dậy thu dọn đồ đạc trên giường.
“Còn cậu? Nhà cậu nói sao?”
“Anh ấy nói không là công ty bảo hiểm thì ngân hàng, có công việc nhẹ nhàng là được. Tớ không hỏi nhiều. Không có cũng chẳng sao, tớ tự tìm. Hoặc là tớ sẽ mở tiệm, tớ muốn mở tiệm đến phát điên lên rồi. Tồn Chính nói có chút tiền muốn mở tửu lầu, hỏi tớ có đồng ý giúp không. Cậu đừng nói gì cả, thật sự tớ cũng có chút hứng thú.”
“Woa woa, thật tuyệt vời”, Hà Tâm Mi rất thích thú với chuyện châm ngòi thổi gió, “Đại ca xã hội đen và công tử quý tộc giao chiến, tớ rất muốn xem con nai nào chết...”.
“Được rồi đấy. Tớ chỉ thấy có chút hứng thú chưa thật sự đồng ý”, Trần Uyển lườm cô ấy, “Tiểu Nhã không biết sao rồi, lần trước nói cậu ấy tìm đơn vị thực tập, nhưng Triệu Quốc Trị lại không như thế”.
Nói rồi cô cúi đầu dọn dẹp tiếp, “ầm” một cái, cánh cửa bật tung. Ninh Tiểu Nhã mặt phờ phạc, bước đi loạng choạng. Trần Uyển vừa thấy vội chạy đến đỡ. Ninh Tiểu Nhã dường như không trụ nổi nữa, nửa người ngã hẳn vào Trần Uyển.
“Hà Tâm Mi, đến giúp một tay nào.”
Hà Tâm Mi đá chiếc ghế ra, đỡ Ninh Tiểu Nhã nằm xuống. Ninh Tiểu Nhã nhìn rõ là Hà Tâm Mi thì “ớ” lên một tiếng đầy đau khổ.
Trần Uyển vô cùng ngưỡng mộ tình yêu sinh viên, bởi vì tình yêu ấy vô cùng trong sáng. Nếu như đến được với nhau thì sẽ ở bên nhau cả đời, đó chính là cao nguyên và gió, băng hà và nước, là sự kết hợp tuyệt vời nhất trên thế giới.
Nhưng mọi người đều nói, cơ hội để mối tình đầu đi được tới cùng là rất ít.
Hơn nửa năm trước, Tiểu Nhã và bạn trai xảy ra mâu thuẫn rất lớn. Bởi vì không nỡ chia tay Triệu Quốc Trị nên ngay cả việc gia đình bảo cô ấy đi du học cô ấy cũng gác sang bên, chăm chỉ tì