Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trầm Hương Uyển

Trầm Hương Uyển

Tác giả: Bộ Vi Lan

Ngày cập nhật: 02:51 22/12/2015

Lượt xem: 1342501

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2501 lượt.

tiến bộ, gia cảnh không cần dựa dẫm vào ai, nhưng có thể dệt gấm thêu hoa là tốt nhất, nếu không thì cũng không có gì để nói. Chỉ hi vọng con tìm được một người biết lễ nghĩa, có học thức, có văn hóa, biết chăm sóc người khác, hoặc là giống như hai chị dâu họ của con, có thể giúp đỡ con trên đường sự nghiệp. Tiểu Uyển vẻ ngoài xinh đẹp, nhưng hoa càng đẹp thì càng khó trồng. Kết hôn là chuyện cả đời, cô ấy là dạng người chuộng hư vinh mà không biết giữ thân, có thể cùng con hưởng vinh hoa phú quý nhưng có thể cùng con đi qua hoạn nạn không?”
Chuộng hư vinh, không biết giữ thân, từng từ từng từ như đập thẳng vào tai Tần Hạo. Càng nghe những lời phê phán Trần Uyển, anh càng cảm thấy mình nhục nhã vô cùng. Sau cơn giận giữ đến cực điểm là sự trấn tĩnh đến lạ thường, “Mẹ, con nghĩ mẹ hiểu lầm rồi. Con với Tiểu Uyển sống chung là do con chủ động, trước giờ cô ấy không tham lam của con cái gì. Như hiện tại, cứ khi nào rảnh rỗi cô ấy đều giúp mợ bán đồ ăn sáng ở góc đường, làm công việc nội trợ. Gia đình cô ấy khó khăn, nhưng trước giờ chưa từng mở miệng đòi hỏi con tiền bạc hay đồ đạc, có lúc con muốn giúp cô ấy nhưng bị từ chối thẳng thừng. Cả việc kết hôn cũng vậy, con nhắc đền gần một năm rồi, mãi cô ấy mới gật đầu. Con gặp được người con gái như vậy là phúc phần của con, cha mẹ hiểu sai cô ấy…”.
“Con có thể chắc chắn cô ấy không phải dạng lạt mềm buộc chặt chứ? Mấy cô gái bây giờ không ít người tinh vi”, bà Thạch Hương Lan nói mỉa, nói rồi nhấc chén trà lên, phát ra tiếng lách cách giữa không gian thanh vắng. Bà nhìn những đường gân xanh giật giật trên trán và nét mặt sầm xuống của con trai, thở dài nói: “Ý kiến của cha mẹ là đừng vội, cứ chờ một thời gian, để tìm hiểu rõ hơn. Nếu như cô ấy thật lòng yêu con… tuổi còn trẻ, đợi một hai năm nữa có gì là không được?”.
“Em không có lòng tin vào bản thân thì cũng đừng coi thường con mắt của anh. Người anh thích không tốt sao được?”
Tần Hạo vẫn cái kiểu nói chuyện thường ngày, lúc này Trần Uyển mới thấy yên tâm. “Vậy chắc là do em suy nghĩ nhiều, cứ cảm giác cha mẹ anh không thích. Giờ mới thấy thực tế hơn chút. Vậy em ngủ trước đây.”
“Đợi đã. Không có lời nào cần nói với anh à? Trước không thể nói thì bây giờ nói đi.” Tần Hạo im lặng đợi phản ứng của cô, có thể nghe thấy hơi thở gấp gáp.
“Nói cái gì?”, cô hỏi, sau đó cười khanh khách, “Không phải anh muốn nghe em nói câu đó à? Cứ bắt bẻ em suốt”.
“Em biết anh muốn nghe câu nào?” Khi biết cha cô là Trần Hải Hành, anh mong có ngày có thể nhận được sự tin tưởng của cô, được nghe cô kể về quá khứ. Tới tận hôm nay, giữa hai người vẫn còn có một hàng rào sương mù. Anh không biết đến khi nào mới đủ tư cách đón nhận sự tin tưởng của cô.
Tần Hạo nghe cô khẽ lẩm bẩm, “Em thích anh”, anh cầm điện thoại hồi lâu không nói.
Mặc dù đó không phải là điều lúc này anh mong đợi, nhưng những khó khăn bấy lâu nay cuối cùng cũng được đền đáp, nhất thời anh cảm thấy vui buồn lẫn lộn. “Anh cũng thế, em không tưởng tượng được là anh thích em đến mức nào đâu.”
Sau Tết nguyên đán, Tần Hạo ân cần khuyên bảo Trần Uyển: “Đừng ngại, em nên thường xuyên đến nhà anh ngồi nói chuyện. Chẳng phải con người phải thường xuyên gặp mặt, thường xuyên nói chuyện mới có thể hiểu nhau sao? Sau này là người một nhà, giờ hiểu nhau trước thì chẳng phải sau này sẽ tốt hơn sao?”.
Nghe ra cũng có lý, Trần Uyển không khước từ lời mời của anh nữa.
Lần thứ hai đến nhà anh, lúc Tần Hạo đi vào nhà vệ sinh, Trần Uyển ngồi sau mẹ anh xem mọi người chơi mạc chược. Cô không hiểu trò tiêu khiển này, liền xin phép đi vào bếp xem có việc gì làm. Bước ra đến cửa phòng khách, thì nghe thấy một cô trong bàn hỏi nhỏ: “Là đối tượng của Tiểu Ngũ à? Rất thanh tú”.
Mẹ Tần Hạo gượng cười nói: “Là đồng nghiệp của Miêu Miêu thôi”.
Sau đó là tiếng xoa quân bài và tiếng cười nói.
Trần Uyển chán nản. Là do cô quá dại khờ, mặc dù biết khó vào được cánh cửa nhà anh, nhưng ít nhiều cũng có chút mong đợi may mắn. Hơn nữa, nghe Tần Hạo nói cha mẹ anh tư tưởng tiến bộ, nên cũng tin lời. Hóa ra cô cũng chỉ là con ngốc mà thôi.
“Nói với cậu chưa? Cứ sắp xếp thời gian thuận tiện cho cậu em, ngày nào cũng được”, lúc về anh hỏi.
Trần Uyển im lặng. Mấy lần cô thăm dò, định nói với cậu, nhưng lần nào lời tới miệng cũng dừng lại, luôn là cảm giác chưa đúng lúc. Giờ mới thấy thật may mắn, nếu không phải thì cả cậu và cô sẽ phải đón nhận sự khinh miệt của người khác sao?
“Đang nghĩ gì vậy? Hồn phách ở đâu rồi?” Tần Hạo gõ gõ hai bên trán cô.
“Em nói…” Kết hôn là việc quan trọng, bây giờ cô bỏ cuộc giữa chừng có phải sẽ quá đáng lắm không? “Em nói, chậm mấy ngày nữa được không? Cậu em mấy hôm nay không khỏe, em không có cơ hội mở lời.”
“Không khỏe? Sao vậy? Do vết thương à?”
Trần Uyển gật đầu. Nói dối là do anh dạy, hôm nay cô lại dùng với chính anh, thật buồn cười.
“Vậy cụ thể là khi nào?”
“Sau Tết nói tiếp được không?”
Đã sống với nhau một thời gian khá dài nên Trần Uyển hiểu anh là người thô lỗ nhưng chu đáo, bề ngoài phóng túng


XtGem Forum catalog