XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trầm Hương Uyển

Trầm Hương Uyển

Tác giả: Bộ Vi Lan

Ngày cập nhật: 02:51 22/12/2015

Lượt xem: 1342439

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2439 lượt.

ốt, nhỏ li ti bám vào ly tạo thành viền rượu. Suy nghĩ của Trần Uyển loạng choạng theo ánh sáng nhấp nháy màn hình ti vi, mơ hồ đoán là Tần Hạo sẽ không đến. Hạng người như anh, nếu đã bội tình bạc nghĩa như thế thì có việc gì không dám làm, còn chờ mong anh có một chút cảm giác trách nhiệm sao?
Chuyện đã đến nước này, Trần Uyển trấn tĩnh trở lại. Cô dám đến nơi đây cũng không phải là không có nguyên do, nhà họ Củng ai cũng uống được rượu, cậu hồi còn ở bộ đội lo chuyện bếp núc thường lấy rượu gia vị làm nước uống. Đợt Tết cô và Tiểu Vũ cũng mời cậu hai ly, rượu trắng Tế Thành dễ cũng đến gần sáu mươi độ, chỉ cần châm lửa là có thể cháy, nhưng cô uống vào mặt lại không đỏ, nhịp tim vẫn bình thường, cũng chỉ coi như uống nước mà thôi. Có điều, dù sao cũng là con gái, tửu lượng tốt chẳng hay ho gì, đi ra ngoài tuyệt nhiên không dám khoe khoang. Thực sự thì cô cũng không biết tửu lượng của mình đến mức nào.
Im lặng một lúc, biết là lần này khó đi nổi, kìm nén, cắn răng cô bưng ly rượu mời Hồng Kiến Học rồi uống cạn. Vị rượu cay nồng trôi vào dạ dày, vô cùng kích thích, bên tai là tiếng vỗ tay và hò reo tán thưởng. Công chúa phòng bao ngồi quỳ trên thảm theo lệnh mang mấy ly rượu nữa đặt lên bàn, người đàn ông bên cạnh Hồng Kiến Học lên tiếng; “Thì ra là giả nai, nào, nào, uống, không uống ba ly không cho về”.
Trần Uyển thấy hắn rắp tâm làm khó, lập tức sầm mặt, “Nhìn không rõ, vẫn chưa uống hết”. Hồng Kiến Học cười, lại cầm một ly nữa đưa vào tay cô, “Thêm rất nhiều đá, uống như nước ấy. Uống từ từ, uống nhanh quá sẽ hại dạ dày”.
Trần Uyển thấy nụ cười giả nhân giả nghĩa của hắn thì hừ một tiếng lạnh lùng, cũng không nói nữa, chỉ đặt ly trở lại bàn. Những kẻ khác thấy thế liền nói cô không nể mặt Hồng Kiến Học, có người còn đứng dậy đòi cụng ly với cô, có người còn mang xúc xắc tới muốn đấu với cô. Trần Uyển ngoảnh nhìn rồi cầm ly rượu dốc vào họng, mượn hơi rượu, cô đưa ánh mắt khiêu khích nói với Hồng Kiến Học: “Có thể đi rồi chứ?”.






Tưởng Tiểu Vi cũng không biết khi nào mới tỉnh, ghé vào lưng Trần Uyển, để lộ làn da dưới cổ áo trắng ngần, tóc xõa xuống bên cổ Trần Uyển, mùi hương hoa mai nhè nhẹ lan tỏa, giọng lè nhè nói gì đó nghe không rõ. Trần Uyển dìu cô ta dậy, vỗ vỗ vào má: “Chị Tưởng, tỉnh dậy đi, chúng ta về thôi”.
Tưởng Tiểu Vi lắc lắc đầu, không nghe theo, mở đôi mắt với thần sắc rã rời. Hơi rượu trong dạ dày Trần Uyển bỗng cuồn cuộn, cô cố gắng nén xuống, tâm trạng càng lúc càng sốt ruột. Nếu không có ai giúp thì cô không dìu nổi Tưởng Tiểu Vi, mà nếu một mình rời khỏi đây thì cô không nhẫn tâm. Cô cúi người xuống trước mặt Tưởng Tiểu Vi kéo cô ta dậy. Tưởng Tiểu Vi bỗng khua khoắng tay, bực mình làu bàu: “Đừng ồn ào, đáng ghét!”.
Trần Uyển giữ chặt cổ tay Tưởng Tiểu Vi, từ dạ dày lại cuộn lên hơi rượu. Không biết là loại rượu gì, có vẻ còn mạnh hơn cả rượu trắng Tế Thành, toàn thân cô nóng bừng, lưng áo ướt đẫm: “Chị Tưởng, dậy đi!”
Cô ra sức lay Tưởng Tiểu Vi, nhưng cơ thể cô ta mềm nhũn, không còn sức lực, cứ kéo lên rồi lại tuột xuống. Những giọng nói phía sau vẫn ong ong, còn có tiếng phụ nữ cười nhạo. Cô hoảng sợ trong lòng, rượu ợ lên chua loét, buồn nôn. Trần Uyển nhìn sang Hồng Kiến Học, đúng lúc gặp ánh mắt của hắn, hắn cười cười nói: “Xem ra chị Tưởng của cô không muốn nhúc nhích, chi bằng đợi cô ta ngủ một giấc cho tan rượu rồi tôi đưa hai người về”.
Cuối cùng thì ý định của hắn cũng rõ ràng, Trần Uyển lòng nóng như lửa đốt, không thèm nể nang gì nữa, “Chính anh nói sẽ đưa chúng tôi về ngay. Không cần anh đưa nữa, giúp tôi dìu chị ấy là được rồi”.
Anh đang rất muốn xem xem cặp này muốn giở trò gì.
Làm gái phục vụ uống rượu say là chuyện bình thường, mấy cô nàng sau khi say lại có quan hệ với khách, trước lúc khách đi thì nói ngon nói ngọt vài câu, mặc dù mê man nhưng cũng sẽ được nhét mấy đồng tiền vào ngực áo, nếu không may mắn gặp vị khách đê tiện thì tiền boa rất ít, hoặc bị quỵt hóa đơn là chuyện thường.
Trong hành lang có một cô uống say khướt, ngồi xổm xuống sàn, người qua người lại nhìn thấy đều làm ngơ, ngay cả những phục vụ cũng không thèm để ý. Khi Tần Hạo đi thẳng đến phòng của Hồng Kiến Học thì thấy có gì đó bất thường, cô gái kia cách ăn mặc và trang điểm không giống mấy cô phục vụ rượu, điều càng làm anh cảm thấy bất thường là trái tim anh bỗng chốc run run. Anh quay lại mấy bước, vén tóc cô gái lên, lồng ngực như bị nện một búa đau đớn, ngay cả hơi thở cũng đứt đoạn.
Trần Uyển đang run rẩy, răng va vào nhau cầm cập, ngón tay run giật, ánh mắt ngây dại. Rượu phát tác làm hai má đỏ bừng, nhưng gò má lại ướt, khóe miệng nhếch lên, cười trong nước mắt, nhưng nhìn vô cùng quyến rũ, vô cùng gợi cảm. Ngón tay anh khẽ vén những sợi tóc trên mặt cô, nhưng cô vô cùng nhạy cảm, giơ cánh tay đập rất mạnh, nơi cổ họng phát ra những tiếng ú ớ.
Cơn ớn lạnh từ lồng ngực toát ra, chân tay bủn rủn. Hai năm trở lại đây, xuất hiện loại thuốc kích thích từ miền duyên hải đưa vào nội