XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trầm Hương Uyển

Trầm Hương Uyển

Tác giả: Bộ Vi Lan

Ngày cập nhật: 02:51 22/12/2015

Lượt xem: 1342449

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2449 lượt.

như bao phủ toàn thân cô, phiền muộn mà nóng bỏng. Anh tỏ ra uể oải dựa vào tường hành lang, cô nhạy cảm quan sát thấy dưới tư thế uể oải ấy là sự căng thẳng chực chờ có thể bùng phát bất cứ lúc nào.
“Em sợ Phương lão nhị nhìn thấy anh?” Anh nghiêng đầu nhìn sang phía cửa phòng cấp cứu, nhếch miệng cười, “Anh ta đã nhìn thấy rồi”.
“Tần thiếu gia?”, Phương Tồn Chính nhanh chóng xóa đi vẻ kinh ngạc trên khuôn mặt.
Tần Hạo đứng thẳng người dậy, liếc nhìn Trần Uyển đang hít một hơi thật sâu, nụ cười trên khóe miệng càng thêm khuếch đại, nắm lấy tay Phương Tồn Chính đang đưa ra. “Thật may mắn, sao anh cũng ở đây à?”
“Người nhà của bạn đang nằm viện”, Phương Tồn Chính nhìn sang Trần Uyển, cùng lúc cô bối rối né tránh ánh nhìn là tâm trạng căng thẳng khó hiểu, vì thế anh ta hỏi thẳng: “Hai người quen nhau à?”.
“Không”, Trần Uyển cướp lời nói, “Anh ấy chính là người đưa cậu vào viện. Em mới tới cảm ơn”.
Tần Hạo nghe nói, nhướng nhướng mày, cười gượng với Phương Tồn Chính, “Hóa ra là giúp người của mình cả”.
Nụ cười khách khí của Phương Tồn Chính bỗng chốc mang thêm vẻ chân thành, “Thật không ngờ, rất cảm ơn anh”.
Trần Uyển thầm thở dài, giật giật tay áo Phương Tồn Chính, cắt ngang cuộc nói chuyện của họ, “Lấy tiền trả người ta đi, muộn quá rồi, để người ta về. Chúng mình còn qua đó đợi cậu ra nữa”.
Người ta, chúng mình. Nụ cười trên gương mặt Tần Hạo dần biến mất, cảm giác buồn đau, lạnh lẽo nơi lồng ngực lại cuộn lên. Ánh mắt anh dừng lại ở nơi tay cô, hơi thở như ứ đọng. Dịp Tết năm ngoái, lần đầu tiên họ gặp nhau cũng ở phòng cấp cứu trong một bệnh viện nào đó, cô cũng kéo áo Phương Tồn Chính như vậy. Năm nay lại vẫn như thế. Cô mãi mãi vẫn đứng phía sau Phương Tồn Chính, mãi mãi đối mặt với anh.






Đợi đến hơn ba giờ sáng, Củng Tự Cường mới được đưa ra khỏi phòng phẫu thuật, gãy xương sườn, nhưng nguy hiểm nhất là lá lách bị rạn, trong bụng tụ một lượng máu bầm lớn. May mà đưa đến bệnh viện kịp, nếu không mất máu quá nhiều khó tránh khỏi bị suy hô hấp dẫn đến tử vong.
Sau khi chuyển đến phòng theo dõi, Trần Uyển khuyên mợ và Tiểu Vũ về nhà nghỉ trước. Nhà cửa bề bộn cần được sắp xếp lại, ngày mai còn phải có người thay phiên nhau chăm sóc cậu, hơn nữa chú Lưu ở phân cục cũng gọi điện đến nói ngày mai sẽ tới lấy lời khai.
Sau khi bình tĩnh trở lại, cô mới ý thức được vấn đề phải đối diện lúc này là tình hình tài chính đang quẫn bách. Cô biết cậu mợ có để dành một khoản tiền để đóng cho hai chị em, vừa rồi không hỏi kĩ Phương Tồn Chính đã đưa bao nhiêu tiền đặt cọc viện, xem ra số tiền tiết kiệm kia không đủ rồi. Hơn nữa cậu nằm viện phí, tiệm ăn chắc cũng phải tạm dừng buôn bán…
Hai mươi năm nay, những thứ có được thì quá ít, những thứ mất đi lại quá nhiều, đã nếm trải quá nửa những đau khổ của cuộc sống, nên cho dù gặp bão tố thế nào chăng nữa, cô tin cuối cùng rồi cũng vượt qua. Chỉ là, kiên trì tới cùng, nó có làm người ta chai sạn đi không? Có cam tâm rơi vào vòng suy bại không? Có tuyệt vọng hoàn toàn không?

Anh tự trách mình vì không có lập trường gì cả, nét mặt ngượng ngùng, nói: “Về cũng không ngủ được, nên ở đây đợi thì tốt hơn”.
Trần Uyển ngồi xuống băng ghế, cơn buồn ngủ kéo đến, cô đưa bàn tay nhấn vào đôi mắt đã khô, lại thở dài, sau đó ngước mắt hỏi: “Rốt cuộc anh muốn thế nào?”.
Rốt cuộc muốn thế nào?
Anh cũng từng hỏi chính mình, nhưng không tìm được câu trả lời. Một thời gian dài trước đây anh biết, muốn gần gũi cô, muốn chiếm đoạt cô như bất kỳ chuyện tình ướt át nào. Khi chìm đắm trong quá trình theo đuổi cô, anh đã ngông cuồng cho rằng chỉ cần có được cô là đã thấy mãn nguyện, nhưng thực tế thì ngược lại. Anh ngang ngược chen vào cuộc sống của cô, dùng thủ đoạn đê hèn nhất để chiếm hữu cô, nhưng chiếm hữu được rồi thì sao? Anh vẫn lo sợ, hoang mang vô định. Cái cảm xúc lạ lẫm không thể kiểm soát được này khiến anh bất an, khiến anh khó chịu, khiến anh có chút sợ hãi, khiến anh càng nóng lòng muốn giữ lấy cô để giảm bớt cảm giác ấy.
“Biết là sự quấy rầy này khiến người ta căm ghét không? Những việc anh làm với tôi, tôi không có cách nào để tố cáo anh, không có cách nào tìm được công lý, tôi chấp nhận. Anh hà tất phải lấy anh ấy ra uy hiếp tôi?”, thần sắc cô mệt mỏi, ngay cả giọng nói cũng không còn bừng bừng khí thế như trước đây, “Anh ấy lại không đắc tội gì với anh, như thế chẳng phải anh ức hiếp người quá đáng thì là gì? Anh tránh xa chúng tôi ra có được không? Tôi xin anh, đừng đến quấy nhiễu chúng tôi nữa có được không?”.
Cô hoàn toàn vứt bỏ sự tôn nghiêm của bản thân mà khẩn khoản van nài, anh quay đầu đi, không dám nhìn vào đôi mắt đang tha thiết khẩn cầu ấy. Trái tim bất giác yếu đuối khiến anh hít một hơi thật sâu, nghĩ đến sau này không có cô, nghĩ tới cô sau này có thể sẽ chung sống với Phương Tồn Chính, anh chỉ có cảm giác như bị một bàn tay to lớn xé rách trái tim, đau đớn khôn cùng. Anh cố gắng kiềm chế tâm trạng, hắng giọng hỏi cô: “Tới giờ này, em còn b