Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trầm Hương Uyển

Trầm Hương Uyển

Tác giả: Bộ Vi Lan

Ngày cập nhật: 02:51 22/12/2015

Lượt xem: 1342456

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2456 lượt.

miệng, trong đầu vụt qua những cảm giác kỳ lạ, vừa vui vừa buồn, không thể hình dung nổi cái mùi vị của hàng trăm thứ hỗn độn trong đó. Kết quả coi như đã thành công, tại sao anh không tưởng tượng được niềm vui trong đó? Sau nụ cười gượng gạo là câu nói lúng túng: “Có trời đất chứng giám, tôi Tần Hạo xin thề, sau ba năm tuyệt đối không quấy nhiễu và không gây bất kỳ điều gì bất lợi cho gia đình, bạn bè Trần Uyển, Phương Tồn Chính. Thế được chưa?”.
“Chưa đủ, nếu như vi phạm lời thề ngày hôm nay thì sẽ cho tôi sống lâu trăm tuổi, nhưng phải chịu cảnh xa lìa thân thích không lối quay về, lưu lạc đến cuối đời.”
“Có cần phải thề độc vậy không? Anh chịu báo ứng thật sự khiến em vui mừng sao?” Thật giống với một vở hài kịch, anh chỉ muốn phẩy tay áo mà đi, chỉ là bị đắm chìm trong đôi mắt cô khiến hai chân nặng như chì, không thể cử động.
“Tất nhiên là tôi vui mừng, kẻ làm điều xấu xa bị báo ứng thì tại sao lại không vui được chứ? Tôi hận là ngay lúc này đây không thể nhìn thấy anh bị báo ứng”, giọng cô rất nhẹ, nỗi oán hận trong đó đang trào dâng như mạch sóng ngầm.
“Nếu như vi phạm lời thề ngày hôm nay thì sẽ cho tôi sống lâu trăm tuổi, nhưng phải chịu cảnh xa lìa thân thích không lối quay về, lưu lạc đến cuối đời.” Đêm cuối xuân mà khắp cơ thể anh lại lạnh toát, cơn lạnh thâm nhập vào tứ chi, xương cốt, giống như trong đó mọc lên những cái rễ cứ liên tục len lỏi, xâm nhập vào tận xương tủy.






Trong giấc mơ những điều xưa cũ lại lục tục hiện về, có cả hình ảnh đứa trẻ ngồi xổm trong nhà bếp giúp mẹ bóc tỏi. Trong giấc mơ còn có thân hình vạm vỡ của cậu nằm trên tấm ga giường trắng, dần dần lại biến thành cơ thể gầy yếu của mẹ, trên mũi đeo ống thở oxy, hít thở một cách khó khăn, còn mình thì cột tóc hai bên đứng bên cạnh giường bệnh chỉ biết nức nở khóc. Khi đó là mấy tuổi? Quá lâu rồi!
Lúc tỉnh lại, chiếc gối đã ẩm, khóe mắt vẫn vương lệ.
Sáng sớm, lúc thuốc gây mê dần hết, cậu mở mắt ra, cô và Phương Tồn Chính cùng đứng phắt lên. Không biết là cậu có nhìn rõ người trước mặt không, mi mắt mở ra vài giây rồi khép lại chìm vào giấc ngủ. Chạm phải ánh mắt của Phương Tồn Chính, cô vội vàng quay đi chỗ khác, luôn cảm thấy rằng nửa đêm lúc anh ta quay lại nhìn cô đầy tò mò và nghi ngờ, lo lắng, cô thầm lo sợ anh đã nhận ra điều gì.
Trời dần sáng, trong bệnh viện dần có tiếng người, mợ mang hai túi đồ dùng sinh hoạt vào, đôi mắt đỏ ngầu, chắc là cả đêm không chợp mắt. “Mợ bảo Tiểu Vũ cứ đi học bình thường, không thể để lỡ việc học. Trong nhà bếp có đồ ăn rồi, con về ăn đi rồi đi ngủ một giấc”.
Phương Tồn Chính đã quen với cuộc sống về đêm, không hề mệt mỏi, chỉ là hơi cau mày vẻ như tâm trạng nặng trĩu. Cô nhìn cảnh vật bên ngoài cửa xe lùi dần phía sau, sau khi suy nghĩ kĩ, trong lòng cô như có gợn sóng nhỏ. Anh ấy nhìn thấy gì, nghe thấy gì, đoán ra điều gì, đều không quan trọng nữa. Mọi thứ đã vượt ra khỏi quỹ đạo, không thể quay trở lại.
“Em không có ý dỗ dành anh, đem anh ra làm trò cười!”, cũng như giọng anh ta ngày một to hơn, cô không nén nổi hét lên, chạm phải ánh mắt đang nhìn xoáy vào mình, cô lập tức né tránh.
Anh ta nâng cằm cô, ép cô quay lại nhìn thẳng vào mình, nét mặt nghiêm nghị, nói: “Nói với anh là em không yêu hắn, giữa hai người không có gì, em không yêu anh nên mới mượn hắn để từ chối anh”.
Cô khịt khịt mũi, nhìn vào mắt anh ta, cứng rắn nói: “Là sự thật, em yêu anh ấy”.
“Yêu hắn điều gì? Có tiền? Gia đình quyền thế? Đẹp trai?”, anh ta bỏ tay xuống, trong chớp mắt lại nắm vào cổ cô mà lay, trong ánh mắt có cả sự quyến luyến và đau khổ, “Anh không tin, em không phải là hạng người đó. Nếu em tham lam những thứ đó thì chúng mình đã sớm lấy nhau rồi, nói với anh là em không thích hắn! Nói cho anh nghe”.
Cô bị anh lay khiến đầu đau như muốn nổ tung, vung tay đẩy anh ta ra, “Là sự thật, em phải nói bao nhiêu lần nữa đây? Em thích anh ấy, em thích anh ấy, em thích anh ấy!”.
Sự yên tĩnh bỗng nhiên đến tràn ngập trong không gian chật hẹp, hơi thở anh ta nặng nề, gân xanh trên cổ nổi rõ, quay người nhìn ra ngoài cửa xe. Lúc sau mới nói: “Tối qua, ở Thuần Dương quan em định nói chia tay anh, phải không?”.
Cô nhìn thấy rõ ánh lệ sượt qua trong mắt anh ta, nhưng vẫn cố trấn tĩnh, lạnh lùng nói: “Chúng ta chưa từng có bắt đầu thì sao lại chia tay?”.
Anh ta như bị giáng một đòn đau đớn, mở miệng định nói điều gì đó nhưng rồi lại thôi. Gật đầu liên hồi, cuối cùng mới cười gượng gạo nói: “Anh hiểu rồi, là anh, luôn là anh không biết thân biết phận, biết không thể còn cố lừa dối bản thân”.
Xin lỗi, xin lỗi, xin lỗi. Cô như nín thở, trong lòng không ngừng lẩm bẩm. Ngón tay cái thô ráp vuốt lên gương mặt cô, lúc này anh ta mới nhận thấy những dòng nước mắt của cô đã lăn dài trên má, “Khóc gì? Em thế này anh lại hiểu lầm là trong trái tim em có anh đó”.
“Em xin lỗi”, cô cố kìm giọng nói nghẹn ngào.
“Hắn có tốt với em không? Con người đó… em phải nhìn cho rõ, đừng ngốc nghếch rồi bị người ta l