Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trầm Hương Uyển

Trầm Hương Uyển

Tác giả: Bộ Vi Lan

Ngày cập nhật: 02:51 22/12/2015

Lượt xem: 1342451

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2451 lượt.

ừa”, anh ta cười méo xệch.
“Em xin lỗi,”
“Về đi. Cả đêm không ngủ rồi, lúc này anh không nên nói những điều như thế. Tối nay nếu như… nếu như có người đưa em tới bệnh viện thì anh không đến nữa.”
Em xin lỗi. Cô dụi dụi khóe mắt đã ướt nhèm, nằm cuộn tròn trên giường. Trong đầu hiện lên hình ảnh con người ngạo mạn kia, hiện lên hình ảnh Tết năm ngoái Phương Tồn Chính khép nép, cung kính đứng ở nhà cô, cơn tức giận trút ra những đầu ngón tay khiến móng tay bấu chặt vào lòng bàn tay.
Nhắm mắt lại, hiện lên nụ cười gượng gạo của Phương Tồn Chính, xin lỗi, xin lỗi, em cũng vì muốn tốt cho anh.
Từ hôm đó, Phương Tồn Chính không xuất hiện nữa, chỉ thỉnh thoảng bảo Lục Chỉ mang ít đồ đến. Sau khi cậu được chuyển sang phòng bệnh cao cấp thì ngay cả Lục Chỉ cũng không thấy bén mảng đến.
Mợ nhìn xung quanh vẻ hài lòng, hỏi: “Mấy ngày nay sao không thấy bóng dáng Phương Tồn Chính đâu? Thằng bé này thật không ngờ, ở con hẻm Chu Tước nó là đứa có bản lĩnh nhất”.
Cậu dựa người vào đầu giường, vẻ không hài lòng, nói: “Tiêu tiền lãng phí thế này làm gì? Chẳng phải vẫn giống phòng bình dân sao?”.
“Phòng bình dân, tôi và Tiểu Uyển ở lại ban đêm không tiện, chỗ này bằng giá phòng bình dân thì tội gì không chuyển chứ? Lại không cần phải quan tâm đến sắc mặt của y tá. Nói thế nào thì Tồn Chính vẫn là đứa có bản lĩnh, những người quen biết cũng có máu mặt. Không phải bạn nó giới thiệu thì chúng ta làm sao có được sự ưu ái thế này? Tiểu Uyển, hôm trước cậu thanh niên dẫn viện trưởng và bác sĩ mổ chính đến tên là gì?”.
Trần Uyển hơi biến sắc, quay lưng về phía cậu mợ. “Hình như là họ Tần.” Anh không nói cho cô biết mà tự ý đổi phòng cho cậu, cô chỉ có thể mượn cớ nói với cậu mợ là bạn của Phương Tồn Chính. Cô hiểu quy luật trên đời, nhất định sẽ còn vô số lần phải tiếp tục nói dối thế này, vấn đề là thời gian mà thôi. Nghĩ lại, từ khi quen biết anh, cuộc sống của cô cũng bắt đầu lệch dần quỹ đạo, cái tên họ Tần đó mở miệng ra thì ngay cả bản thân cô cũng cảm thấy căm phẫn, cô lấp liếm: “Cậu, uống nước canh trước. Canh thịt dê ninh một ngày, uống vừa rồi”.
“Không mong Tiểu Vũ nhà chúng ta sau này có thể xuất sắc như người ta, chỉ cần nó bằng một nửa người ta là tốt lắm rồi. Nếu ở mãi trong con hẻm Chu Tước này, cả đời sẽ chịu sự ức hiếp. Đường phía tây đã chính thức khởi công rồi, ngày cuối cùng có hai gia đình vờ không ở nhà, thế là bị cạy cửa, ném hết đồ đạc ra ngoài”, mợ thở dài.
“Được rồi, nói về chuyện này thì chịu bà rồi.” Cậu mất máu nhiều, nói mấy câu đã thở mạnh, gắng gượng uống một bát canh, cậu nói: “Tiểu Uyển cũng đừng xin nghỉ nữa, lỡ bài vở, cậu nghỉ ngơi mấy ngày là có thể xuất viện. Giúp cậu nhắn lại với Tồn Chính, viện phí nó ứng tối đó, về nhà cậu sẽ gửi lại”.
Trần Uyển vặn chặt nắp phích nước, vâng một tiếng, trong lòng nghĩ e là Phương Tồn Chính đang hận cô lắm, nói thẳng ra là không muốn gặp cô nữa.
Đi ra cổng bệnh viện, người đó quả nhiên đang đứng đợi ở chỗ cũ. Trần Uyển dừng bước, đối diện với sự bám riết của anh mà cô cứ như bị sa lầy trong cát, cảm giác bất lực cứ ám ảnh không tài nào thoát ra nổi.
Tần Hạo đưa đón cô mấy ngày rồi, cũng đã quen với việc đưa tay ra đón lấy cái túi, nụ cười như có như không nhếch nơi khóe miệng, không thèm để ý đến nét mặt căng thẳng của cô.
“Xe mới nên hơi có mùi”, anh nói khi bẻ lái.
Cô nhìn cái ghế dựa màu sữa nồng nặc mùi da thuộc, bĩu môi, “Anh bao lâu đi bệnh viện một lần?”.
Anh không hiểu, liếc mắt nhìn cô.
“Tôi nói, anh bao lâu đi kiểm tra sức khỏe một lần?”
Anh khẽ cười, “Yên tâm, sức khỏe anh thế nào em lại không biết sao?”.
“Đổi xe, thay đàn bà, đối với anh mà nói, dễ dàng và đơn giản như thay áo”, mắt nhìn anh, môi lại bĩu xuống, cô cười nói giọng châm biếm, “Không cần kiểm tra định kỳ bệnh truyền nhiễm gì sao?”.
Anh tức tối nhìn cô, mím miệng, đến khi gặp đèn đỏ mới lạnh nhạt nói: “Xe kia bị Phương lão nhị đập rồi”.
Cô ngưng cười, “Đừng nói xấu anh ấy, anh ấy không làm mấy cái chuyện đó đâu, những kẻ tiểu nhân chuyên làm việc xấu là anh, đừng nghĩ ai cũng giống anh”.
“Video theo dõi của bãi giữ xe đã ghi lại, là người của hắn. Em đã nói với hắn rồi hả? Phản ứng của hắn thế nào? Chẳng trách mấy ngày này anh túc trực trong bệnh viện mà không thấy bóng dáng hắn đâu”, trong mắt anh lấy lại nét cười, nói: “Nếu không phải hắn sai bảo, thì cũng là bọn đàn em giúp hắn rửa hận, anh còn nhớ bọn chúng gọi em là chị dâu mà. Em cũng đừng để tâm, một chiếc xe chẳng đáng gì, anh sẽ không tìm hắn gây sự đâu. Ngược lại, anh còn vui là đằng khác”, nói rồi kéo tay cô, mặt tươi cười nói: “Gần đây sức khỏe có chút bất thường, hay là tối nay em kiểm tra giúp anh nhé?”.
Cô giằng ra khỏi móng vuốt của anh, nghiến răng nghiến lợi nói: “Đi chết đi!”.






Trần Uyển chăm chú lắng nghe những hơi thở sâu phía sau lưng, chắc là anh đã ngủ say.
Cánh tay anh gác lên eo cô, cô cố gắng thật nhẹ nhàng nâng tay anh lên rồi đẩy sang một bên. Sau đó dịch về góc ch


XtGem Forum catalog