Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trầm Hương Uyển

Trầm Hương Uyển

Tác giả: Bộ Vi Lan

Ngày cập nhật: 02:51 22/12/2015

Lượt xem: 1342626

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2626 lượt.

n, đầu lưỡi len lỏi vào miệng cô. Cảm thấy người cô cứng đờ, anh dừng lại một chút rồi tiếp tục vùi mình vào tìm kiếm, vuốt ve, trêu đùa cô. Cô kêu lên một tiếng, cánh tay đang chống đỡ trên ngực anh bỗng chốc chuyển tới mặt anh. Lúc bàn tay nhỏ nhắn mềm mại đặt lên má, trong lòng Tần Hạo thích thú vô cùng, một giây sau, đầu anh bị cô hung hăng đẩy sang bên.
Trần Uyển hít một hơi dài, mu bàn tay lau lên mép như muốn lau đi sự uế tạp. Tần Hạo thấy cô như thế, ánh mắt càng thêm buồn bã, mờ mịt khó hiểu. “Mèo con, ngay từ đầu em đã không thích anh, tại sao? Anh đã nghĩ biết bao lần mà vẫn không hiểu nổi, lần đầu tiên lúc gặp ở cửa nhà em, anh cũng không làm gì sai, tại sao em luôn nhìn anh bằng ánh mắt đó? Không thèm đếm xỉa đến anh?” Anh lẩm bẩm như tự nói với mình, dường như không mong chờ lời giải đáp từ cô.
Lúc cởi áo cô ra, cô che tay lên ngực, nhìn anh bằng ánh mắt u uất, trái tim như lập tức thắt lại, không thể kiềm chế bản thân thôi run rẩy. “Đừng sợ, thật sự trước giờ anh chưa từng muốn làm tổn thương em.” Anh cúi xuống gáy cô, mơn man làn da trắng ngần của cô. “Lần đó là ngoài ý muốn, anh không tài nào giải thích được. Thật sự là ngoài ý muốn.” Hai tay anh nắm chặt cổ tay cô, rồi hôn lên mu bàn tay cô. “Mèo con, nếu như có thể vứt bỏ những nhớ nhung thì hai chúng ta sẽ không còn giày vò nhau nữa. Nhưng anh không vứt bỏ được, anh không vứt bỏ được.”
Cô nhắm nghiền mắt, hàm răng cắn chặt lấy môi dưới, mong muốn có thể làm mất đi tất cả những cảm giác của cơ thể, khép chặt tất cả giác quan. Nhưng cô không làm được. Cô vẫn nghe thấy những lời anh nói, cảm giác anh hôn lên tay cô và cả mùi cơ thể của anh, trong đầu cô tự nhiên lại hiện lên ký ức vô cùng sợ hãi.
Đôi môi anh từ từ lướt trên những đường cong tuyệt mỹ của cô, tiến xuống từng chút từng chút một, đôi nhũ hoa của cô gần trong gang tấc, mềm mại như nhụy hoa trong gió. Anh biết nếu tiến thêm bước nữa sẽ làm cô hoảng sợ, nhưng vẫn không tài nào kìm nén được bản thân, mạch máu như tuôn ra biết bao dục vọng, khiến anh theo bản năng ngậm chặt lấy đôi nhũ hoa ấy để cảm nhận sự mềm mại, tinh tế đến vô cùng.
Bỗng chốc cô hoảng sợ, chỉ muốn bật phắt dậy mà trốn chạy, nhưng cơ thể lại như đang dâng hiến, anh càng ngậm chặt hơn. Cô giãy giụa đẩy đôi tay đang ghì chặt mình, đánh vào vai anh. Tự nhiên cô cảm thấy sức lực mình như mất đi hơn nửa, không có tác dụng gì với anh, cô ôm mặt khóc nức nở.
“Mèo con.” Anh muốn hôn môi cô, muốn xoa dịu cơn chấn động và run rẩy của cô. Cô đang che mặt né tránh, nụ hôn của anh tỉ mỉ mơn man lên cổ, lên vành tai cô, một bàn tay đã xâm nhập vào giữa hai đùi cô. Cô như bị sét đánh, cả cơ thể lùi lại phía sau né tránh, nhưng lại bị cánh tay anh siết chặt.
Anh thở gấp, cố gắng kìm nén cảm xúc trào dâng, ngón tay bắt đầu nhẹ nhàng thám hiểm. Miệng khẽ rên rỉ hôn cô đắm đuối, những ngón tay không ngừng mơn trớn. Cảm giác đó thật đáng sợ, cảm giác tê dại kỳ lạ hòa quyện cùng với sự đau đớn như trong hồi ức, từng con sóng như lan ra toàn thân và đến từng ngóc ngách. Tim cô đập mạnh, chân co lại. Bờ môi dưới bị cắn chặt cũng run lên, sau đó cô nghe thấy một tiếng rên rỉ nho nhỏ, mơ hồ, hình như là tiếng của cô. Cô không cưỡng lại được sự tê dại lạ kỳ và nỗi hoang mang tột độ, lại khinh thường tiếng rên rỉ của chính mình, giống như đang đầu hàng anh, bị anh chinh phục, nước mắt cố kìm nén cuối cùng cũng tuôn rơi.
Anh khẽ gọi rồi hôn cô. Hai đôi môi gặp nhau, có hương thơm của cô, có cái mặn đắng của nước mắt, có sự tủi thân và cả sự bất lực của cô nữa, sự thương xót và đau buồn trong trái tim anh gần như khiến anh run rẩy. “Xin lỗi em, mèo con, xin lỗi em.” Lần đầu tiên anh nói lời xin lỗi với cô, trong hơn hai mươi năm cuộc đời đây là lần đầu tiên anh nói lời xin lỗi với người khác, đầy day dứt nhưng cũng đầy trịnh trọng, “Xin lỗi em”.
Cô vẫn nức nở khóc, tiếng khóc ấy bỗng ngưng khi anh tiến vào, chỉ trút một hơi thở dài, tiếp đó lại giãy giụa điên cuồng, không ngừng đánh anh. Hơi thở anh nặng nề, nóng bỏng phả lên cổ cô, “Xin lỗi em”, giọng anh run run vỗ về, “Em còn đau không?”.
Móng tay cô bấu chặt vào lưng anh, anh rên lên chịu đựng, càng khó kiềm chế cơn ham muốn được khám phá nơi cuối cùng kia.
Cô tránh nụ hôn nóng bỏng từ đôi môi anh, chỉ là bộ ngực mềm mại của cô đang được bàn tay anh vuốt ve chiều chuộng. “Đừng, anh mau làm xong đi, có được không?”, cô nghẹn lời cầu khẩn, cảm giác tê dại lạ lẫm kia lại ập đến, cô thấy nhục nhã vô cùng.
“Không giống, đúng không?”, anh ghé sát, hôn vào má cô, hỏi nhỏ: “Quên đi những việc sai trái của anh, chỉ nhớ lần này thôi, được không? Từ ngày hôm nay, chúng ta sẽ bắt đầu lại, được không?”.
Không biết qua bao lâu, hơi thở hổn hển của anh và tiếng rên rỉ của cô hòa làm một. Toàn bộ thế giới như biến mất, chỉ còn hai người họ, cô nhắm nghiền mắt hồi tưởng cơn đau đớn như tan nát cơ thể lần trước, ngón tay bấu vào người anh đầy oán hận. Hồi ức ngày một mơ hồ, cảm giác ở một nơi nào đó ngày một sâu sắc hơn, cô bấu chặt vào sống lưng anh, chống lại từng


XtGem Forum catalog