Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trầm Hương Uyển

Trầm Hương Uyển

Tác giả: Bộ Vi Lan

Ngày cập nhật: 02:51 22/12/2015

Lượt xem: 1342465

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2465 lượt.

br>“Anh chỉ tiện miệng hỏi thôi.”
“Không có gì nữa thì tôi đi đây.”
Anh gật đầu, ngón tay gõ lên vô lăng, thấy cô mở cửa xe, anh không kìm được, nói: “Phải nhớ, nếu rảnh thì nhớ đến anh”.
Trần Uyển chạm phải ánh mắt nồng nàn không nỡ rời xa của anh, vội cụp mắt, khẽ ừm rồi xách túi đồ xuống xe.
Anh giữ lời hứa, thỉnh thoảng có gọi điện cho cô, cũng là chỉ hỏi tình hình gần đây. Mỗi lần cô trả lời qua quýt, anh đều im lặng nuốt những lời muốn nói vào trong.
Nghe cậu bảo đã nói chuyện với người môi giới mấy lần về việc nhà cửa rồi, giá cả cao hơn một chút so với những nhà xung quanh. Chỉ là cậu sợ bị mắc lừa, sợ người môi giới đùn đẩy trách nhiệm nói người mua đang bận, không ở trong tỉnh, đã thỏa thuận mấy lần rồi nhưng mọi việc vẫn chưa chắc chắn.
Cậu nói không gấp, nhưng trong lòng Trần Uyển hiểu là cậu đang cố gắng điềm tĩnh. Chỉ nháy mắt mà đã mấy tháng trôi qua, vết thương cũng dần hồi phục, nhưng số tiền viện phí mượn Phương Tồn Chính vẫn còn đó, lần đụng độ ấy số chai rượu bị đập vỡ tổn hao không ít tiền, mà cô và Tiểu Vũ không lâu sau lại nhập học.
Lúc Hà Tâm Mi gọi điện đến, Trần Uyển gật đầu lia lịa. “Chính là đi làm quảng cáo cho mấy công ty bất động sản, giúp họ phát tờ rơi gì gì đó. Hồi học cấp ba, tớ và Ninh Tiểu Nhã đã đi làm thêm kiểu này rồi, tiền vừa rủng rỉnh lại vừa vui. Hai tháng nay phơi nắng, nếu cậu không sợ đen thì mai đến, còn có mấy người nữa, hình như đều là sinh viên trường mình.”
Năm nào cũng vậy, sáu tháng cuối năm là mùa thịnh vượng của bất động sản, mặc dù tính theo ngày nhưng tiền công cũng cao hơn những việc làm thêm khác rất nhiều. Trần Uyển lo xa hỏi đi hỏi lại là công ty nào, cô thực sự sợ gặp hạng người như Hồng Kiến Học. Hà Tâm Mi làm ra vẻ chị lớn, nói: “Là công ty người thân bạn học cũ của tớ, yên tâm, ngày mai nhớ đến đúng giờ”.
Hôm sau đến mới biết đó là Công ty Bất động sản Tín Thành, Trần Uyển nghĩ tới Diệp Thận Huy liền nhớ trong túi còn có một tấm thẻ. Hà Tâm Mi đang pha trò vui vẻ cùng Ninh Tiểu Nhã, một người nói, “Tớ có ngực!”, người kia đáp trả, “Có ngực thì có gì là hay chứ, tớ có xương đòn!”, “Tớ có xương cánh vai”, rồi cùng cười ha hả, người này đùa người kia mặc đồng phục xấu. Hà Tâm Mi lại hét lên: “Nếu như tính tiền công dựa vào chân dài, thì tớ chả được. Tất cả rơi vào Trần Uyển hết”.
Lời nói vừa dứt, mấy người bình thường không ưa Trần Uyển liền lạnh lùng ôm mớ tờ rơi, tức tối giục: “Đi thôi, đi thôi, làm việc nào!”.
Ninh Tiểu Nhã cũng ôm một chồng tờ rơi màu sắc sặc sỡ, bực mình nói: “Cậu đâu có nẫng bạn trai của họ, trong trường cũng chẳng làm gì cả, sao họ lại coi cậu như kẻ thù vậy chứ?”.
“Đừng chấp họ, có người ghét thì cũng có người yêu, cuộc sống là thế mà. Cậu càng thờ ơ thì trong lòng họ càng không thoải mái.” Hà Tâm Mi thường nói chuyện không hề giữ kẽ, không ngờ câu nói này lại khiến Trần Uyển phiền lòng, liền an ủi cô một cách ngượng ngùng.
Trần Uyển khẽ cười. Cô bị coi thường nhiều rồi, chút chuyện nhỏ thế này chẳng đáng để trong lòng. Nhớ đến tấm thẻ kia liền lấy ra hỏi thử.
Hà Tâm Mi cầm lấy, kinh ngạc thốt lên: “Nhiều tiền thế này, cậu lấy được ở đâu vậy?”.
Thẻ mua hàng là quà tặng cao cấp mới thịnh hành hai năm trở lại đây, trước kia khi cha Trần Uyển còn sống, nó vẫn là đồ vật không có giá trị thực tế. Nghe tiếng thốt lên đầy kinh ngạc của Hà Tâm Mi, cô có chút không hiểu, có chút lo lắng, ấp úng nói là nhặt được.
“Sao tớ chẳng có vận may như thế nhỉ?”, Hà Tâm Mi than vãn, “Năm nghìn tệ”.
Ninh Tiểu Nhã cẩn thận cầm lấy, nhìn thật kĩ số tiền in trên thẻ, nói: “Liệu có phải là thẻ dùng hết rồi không?”.
“Hết rồi thì thường phải được thu hồi lại, cứ đi đến trung tâm thương mại Tinh Hối Thành thử là biết ngay”, Hà Tâm Mi nói.
Trần Uyển không ngờ nhiều tiền đến vậy, nghe nói năm nghìn tệ mà cô lạnh cả người. Nhớ lại lời Tần Hạo hôm đó nói, một năm Diệp Thận Huy tặng đi nhiều không đếm xuể, bất giác cô bần thần. Có người khách quý đầy nhà, quần áo là lượt, lên xe xuống kiệu; có người sống trong tồi tàn, nghèo đói bệnh tật. Lắc lắc đầu, cô nói: “Nếu không phải thẻ rỗng, không biết có thể đổi thành tiền được không, nhà tớ đang cần tiền. Mà thôi, không nói chuyện này nữa, đi làm thôi”.






Trần Uyển nhẩm tính lại số tiền trong sổ tiết kiệm. Cái thẻ của Diệp Thận Huy cô đã bán cho Hà Tâm Mi, giảm hai mươi phần trăm, nói là trong nhà cần đổi điều hòa, tivi.
Lúc cầm tiền từ tay Hà Tâm Mi, cô thấy có phần tội lỗi, lại có chút cay đắng. Kiên nhẫn, giữ gìn, cậy nhờ... dựa vào danh dự và lòng tin còn lại để tiếp tục sống, coi như không hề có sự trao đổi tiền và tấm thẻ ấy. Suy cho cùng, nếu không có quan hệ và bộ mặt của Tần Hạo thì Diệp Thận Huy không thể bỗng dưng đem tặng nó cho cô; suy cho cùng, thì cuối cùng cô vẫn gián tiếp chấp nhận sự bố thí của anh. Xem ra, tất cả sự cố chấp của cô trước kia trong thời khắc này đều là giả tạo và quái đản, cô cũng giống như Tưởng Tiểu Vi, khác đường cùng đích, chẳng qua là kẻ tám lạn


pacman, rainbows, and roller s