Tác giả: Bộ Vi Lan
Ngày cập nhật: 02:51 22/12/2015
Lượt xem: 1342461
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2461 lượt.
cơn sóng như đang dập dờn trên mỗi lỗ chân lông.
Sáng sớm, mưa lại xối xả. Những giọt mưa đập vào cửa kính, bắn tung tóe khắp nơi.
Tần Hạo trong lòng mừng thầm, nhưng vờ than vãn: “Mưa to thế này, sợ hôm nay đi không được rồi”.
“Lại không có mưa đá”, Trần Uyển lạnh lùng nói.
Làn da dưới bàn tay mềm mại, mịn màng và mát rượi. Anh không ngăn nổi niềm vui đang dâng trong lòng, tràn đầy trong khóe mắt. Từ phía sau, anh liên tục hôn vào cổ cô, bản năng trong anh lại trỗi dậy.
Cô không thích, đẩy tay anh ra, dịch sang bên một chút, nhưng lại bị anh kéo vào lòng, bên tai là tiếng cười khôi hài và hơi thở nóng bỏng của anh. “Em đừng vặn vẹo như con sâu thế nữa. Em đừng cử động, anh đảm bảo cũng sẽ thành thực.” Sáng sớm thế này, nằm ôm nhau trên giường, yên lặng ngắm mưa, cảm thấy niềm vui đầu tiên của cuộc sống chỉ đơn giản thế thôi. “Như thế này thật tuyệt, chỉ có em, chỉ có anh.”
Anh như đắm chìm trong ký ức, im lặng rất lâu, cô hỏi: “Rồi sau đó?”.
“Sau đó?”, Tần Hạo thấy cô bắt đầu có hứng thú, tiếp tục kể, “Bà nội anh là khắc tinh của ông, tính tình ông nóng nảy như thế, nhưng khi về nhà, bà chỉ cần trừng mắt một cái là ngay lập tức ông biến thành chú cừu non. Ông không quan trọng vấn đề vệ sinh lắm, cuộc sống thế nào thì con người thế ấy, vẫn như kiểu người nông thôn, bà nội nhìn không quen mắt...”. Nhớ lúc ông bà nội cãi nhau đến mức tổ chức phải đến hòa giải, tới lúc bà sắp đi thì ông đóng kín cửa nhốt mình trong phòng mấy ngày liền. Từng việc từng việc trong ký ức cứ thế hiện về, giọng nói nhẹ dần theo hàng lông mi khẽ rủ xuống của cô. “Ngủ rồi à?”, thấy cô nhắm mắt, anh cười gượng. “Lâu như thế, cuối cùng cũng ngủ rồi. Tính ương ngạnh của em gần giống bà nội anh, nếu như bà còn sống, chắc bà sẽ cưng chiều em lắm.”
Tần Hạo mong cho cơn mưa này dai dẳng mấy ngày mấy đêm, tốt nhất là ngập luôn đường cao tốc, tiếc là buổi chiều khi tỉnh dậy thì mưa đã tạnh.
Lúc Trần Uyển đứng trong nhà vệ sinh trừng mắt nhìn “vật bảo vệ” trong bồn cầu, thì Tần Hạo đang tóc tai rối bời, mơ mơ màng màng đi vào, dang tay định ôm lấy cô. Cô nhấn mạnh tay vào nút xả, dòng nước xoáy đi, cuốn theo hàng tỷ con cháu của anh, cô thầm cầu nguyện lúc nào đó có thể cuốn phăng cả chủ nhân của chúng đi luôn.
“Anh nhanh lên, đừng cố tình kéo dài thời gian nữa.” Cô đẩy anh, bỏ lại anh một mình đang đứng trước gương, cười khoái chí bắt đầu cạo râu.
Trên đường về, Tần Hạo biết là không nên quá tự đắc, nhưng khóe miệng vẫn hơi nhếch lên. Hạ tiện! Trần Uyển nhìn thấy, lòng tức giận, bức bối suốt đoạn đường. Vào thành phố, anh dừng xe trước cửa hiệu thuốc. Trần Uyển không biết anh vào đó làm gì, nhìn bóng anh dần mất dạng, đột nhiên cô nhớ lại lúc mình đi mua thuốc lần trước. Cảm giác bất lực và đau khổ một lần nữa sống dậy, trong lòng cô lập tức bị bao phủ bởi cơn lạnh giá, lạnh giá đến thấu xương, mắt cay sè muốn khóc.
Không biết từ lúc nào lại trở nên yếu đuối đến vậy? Cô ghét mình không mạnh mẽ, lau khóe mắt, tiếp tục nhìn về phía trước như không có chuyện gì.
“Nè, cầm lấy”, lúc lên xe anh nói.
Cô liếc nhìn thứ anh cầm trên tay, có chút ngạc nhiên.
“Tối qua mới nhìn thấy ở đùi em có nốt đỏ, sao lại để muỗi đốt ra nông nỗi ấy? Mẹ anh có nói đến loại thuốc này, rất hiệu quả, không để lại sẹo”, anh chậm rãi nói.
Trần Uyển hơi đỏ mặt. Muỗi ở hẻm Chu Tước độc hơn ở những nơi khác, đứng trong nhà bếp buổi tối có thể bị đốt đến mức nhìn những nốt muỗi đốt giống như một chùm nho. Da cô lại mẫn cảm, bị đốt một cái là sưng vù lên, ngay cả khi nốt muỗi đốt biến mất thì vẫn để lại màu nâu mờ như màu hạt dẻ, phải qua một mùa đông mới mất hoàn toàn. Bình thường dù trời nóng thế nào cô cũng mặc quần dài. Tối qua... trong đầu cô hiện lên hình ảnh anh ghé sát hôn lên đùi mình... Đột nhiên cô đỏ bừng mặt nhìn đi chỗ khác, tay nắm chặt lấy túi thuốc.
Chưa đến đầu đường, cô đã vội bảo dừng xe. Tần Hạo ngạc nhiên, Trần Uyển nói: “Sau này đừng dừng xe ở đầu hẻm, lần trước bị người ta nhìn thấy rồi truyền đến tai mợ tôi, mợ tôi đã hỏi đấy”.
“Vậy em trả lời sao?”, anh tò mò.
“Còn nói sao nữa? Nói là người ta hỏi đường”, thấy anh không giấu nổi vẻ thất vọng, cô cũng chẳng quan tâm, “Tôi đi đây”.
“Đợi chút.” Anh lấy một phong thư đưa cho cô, Trần Uyển lập tức sầm mặt lại, Tần Hạo vội giải thích: “Em đừng nghĩ lung tung. Diệp Thận Huy đích danh nói gửi tặng em, là thẻ mua sắm. Đừng nghĩ ngợi gì cả, mỗi năm anh ấy tặng đi nhiều không kể xiết. Lần đầu gặp, chào hỏi anh ấy một tiếng, anh ấy cũng nên tặng lại thứ gì đó, phải không?”.
Cô ngập ngừng mấy giây rồi đón lấy.
“À, em đừng đi vội”, Tần Hạo gọi, “Không có lời nào nói với anh sao?”.
“Không.”
Anh như bị nghẹn họng, nghĩ ngợi rồi hỏi: “Có thật là nghỉ hè không thể ra ngoài?”.
“Ừm.”
“Ban ngày cũng không được à?”
“Phải trông tiệm.”
“Vậy nhớ nếu có chuyện gì thì gọi cho anh.”
Cô gật đầu qua quýt.
“Kẻ đó... Phương Tồn Chính không tìm em à?”
Cô liếc nhìn anh một cái.<