Tác giả: Bộ Vi Lan
Ngày cập nhật: 02:51 22/12/2015
Lượt xem: 1342466
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2466 lượt.
ắm nghía. Cái váy ngắn đến độ chỉ cần cúi xuống là lộ mông.
Chuyện đó thì cho qua, anh bực vì cô tình nguyện đứng dưới cái nắng 40oC phát tờ rơi để kiếm mấy chục đồng bạc, kiêu ngạo, nhất quyết không chịu mở miệng nói với anh. Sự kiêu ngạo có thể làm cơm ăn được sao? Tính cậu cô cũng thế, bán nhà cũng ra giá cao hơn những nhà khác. Nhà cô ai cũng đều như vậy sao?
Chuyện đó cũng thôi không cần nói đến, anh phát tờ rơi xong quay lại thì thấy xe bị kéo đi. Đường Trung Sơn không cho đậu xe, nhưng cũng phải tùy người tùy xe. Biển số xe năm con năm, trên kính trước dán đầy giấy thông hành, vậy mà có người dám kéo đi? Thật xui xẻo!
Một lúc sau, Trần Uyển mới thấy tên xui xẻo quay trở lại, dáng vẻ ủ dột vì bị đả kích và bộ dạng nhếch nhác đầy mồ hôi. Cô nghĩ, người như anh mà cũng có ngày trở nên như thế, thực sự không nhịn được cười. “Đáng đời!”, cô cười mỉa.
Chiều tà, người cô như được bao bọc bởi một lớp hào quang. Trong ký ức, anh chưa từng thấy cô thế này. Anh ngẩn người nhìn cô, trong mắt anh mọi vật dường như đều mất đi màu sắc, chỉ còn lại mình cô.
Nụ cười trên môi Trần Uyển tắt dần, ánh mắt của anh khiến cô nhất thời có chút bực bội, như thể cô không gánh vác nổi trách nhiệm nặng nề. Cô cố kiềm chế tâm trạng, cúi đầu để tránh ánh mắt ấy. “Anh có việc thì về trước đi, tôi cũng sắp xong rồi.”
Anh như tỉnh lại từ trong lời nguyền rủa của ma quỷ, sững sờ giây lát, rồi nói: “Anh không bận. Buổi chiều máy bay vừa hạ cánh là liền đi tìm em”, ngần ngừ một chút, anh hỏi với vẻ lúng túng: “Em có mang tiền theo không?”.
“Hả?”, Trần Uyển ngạc nhiên.
“Gọi điện thoại tìm người đòi xe, trên xe còn có đồ vô cùng quý giá. Ví tiền và điện thoại của anh đều ở trong áo khoác, nhưng áo khoác để trong xe mất rồi.” Nghĩ đến chuyện hỏi mượn tiền cô mà anh rất rất xấu hổ, anh bối rối quay đầu, lẩm bẩm trong miệng: “Mua điện thoại cho em em cũng không dùng, nếu không thì anh đâu cần đi tìm điện thoại công cộng”.
Trần Uyển lại lần nữa có mong muốn cười ha hả trên đường phố, cố nén nói: “Có”. Cố gắng giữ nét mặt bình tĩnh, cô lục tìm trong túi xách thật lâu, rồi lấy ra một đồng xu đưa cho anh một cách vô cùng trịnh trọng. Lúc thấy trong ánh mắt anh hiện vẻ vui mừng, cô nghiêm nghị: “Gọi điện thoại thì đủ”, nghĩ ngợi một lúc rồi nói tiếp: “Anh đợi chút”.
Tiếp tục lục tìm trong túi xách hồi lâu rồi lấy ra hai đồng lẻ. “Cho anh mua nước uống.”
Trần Uyển đoán rằng, rất lâu về sau cô vẫn sẽ nhớ cái ngày này, nhớ lúc Tần Hạo cầm hai đồng của cô mà khóe miệng giật liên hồi, những gân xanh trên trán cũng nổi rõ, mắt dõi theo bóng anh đi tìm điện thoại công cộng, cô lại cười.
Tần Hạo quay trở lại, càu nhàu: “Mua lon coca không đủ, hai đồng mà em cũng lấy ra sao? Có phải cố ý muốn giễu cợt anh không?”. Cô cười khúc khích.
Tần Hạo thấy ý cười hiện rõ trên khóe miệng cô, nhất thời có chút luống cuống. Anh vui vì đã làm cô cười, nhưng cũng vì đánh mất hình tượng mà cảm thấy buồn bã, nhớ tới nét mặt cô khó khăn nén cười, anh lại bực đến nỗi thấy răng ngứa ngứa, lòng thầm nghĩ phải cắn vào đâu đó một cái, ánh mắt dịch chuyển từ hai gò má ửng hồng xuống cặp đùi thon dài, mỗi centimet đều như mang theo màu sắc của mật ngọt, mỗi centimet đều vô cùng tuyệt vời, trong chốc lát anh hồn bay phách lạc, hoàn toàn quên rằng mình đang đứng giữa chốn đông người.
Trần Uyển bị anh nhìn đến mức toàn thân nóng bừng, ậm ừ, rồi tiếp tục đi phát tờ rơi, quay lưng về phía anh nhưng vẫn cảm nhận được ánh mắt đang xuyên qua ánh hoàng hôn.
Anh lấy nước đưa cho cô, “Uống nhiều nước chút, trời nóng thế này đừng để trúng nắng đó”. Cảm giác hai người cùng uống chung bình nước thật quá suồng sã, Trần Uyển chần chừ, sau đó đón lấy rồi nhấp hai ngụm.
Thấy anh cầm lại rồi ngửa cổ tu một hơi hết hơn nửa bình, vành tai Trần Uyển nóng bừng, chột dạ nhìn trước nhìn sau rồi hỏi: “Anh vẫn chưa đi lấy xe sao?”.
Trần Uyển lạnh lùng nhìn Tần Hạo và người đưa xe tới nói nói cười cười với nhau, chiếc xe của anh đã nằm lại vị trí cũ với tư thế vô cùng thị uy. Cô nghiêng đầu cười tự giễu, anh ta giúp mày phát tờ rơi mà khiến mày vui như vậy sao? Hãy suy nghĩ về việc anh ta từng làm với mày đi Trần Uyển. Mày đối với anh ta, nói là hận thù sâu như biển cũng không ngoa, chỉ có hút máu ăn thịt mới có thể xóa tan đi nỗi hận trong lòng. Mày bị sao vậy? Vì anh ta bố thí cho mày sự dịu dàng rẻ mạt hay sao? Một lần anh ta hứng chí giúp đỡ mày mà mày phản bội lại chính mình sao?
Cô chầm chậm gỡ dải băng trước ngực xuống, gấp lại cho vào túi xách, ngẩn người nhìn không biết nói câu gì, sau đó cô mỉm cười, quay người bỏ đi.
Đứng trước gian hàng, nghe Hà Tâm Mi và anh chàng đẹp trai bán đồ ăn cay tán chuyện, cô không nói gì, trong lòng thấp thỏm.
“Trần Uyển, ăn mực nướng không?” Hà Tâm Mi lưỡng lự nhìn vào gian hàng kế bên, không ngăn được sự cám dỗ.
“Cậu không sợ bốc hỏa thì được.”
“Bốc hỏa thì ăn Ngưu hoàng[1'> giải độc.” Hà Tâm Mi giơ tay sang quầy hàng bên cạnh, “Hai mự