Tác giả: Bộ Vi Lan
Ngày cập nhật: 02:51 22/12/2015
Lượt xem: 1342472
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2472 lượt.
Tần Hạo đứng ở góc đường, vài lọn tóc bị ướt do mồ hôi nằm biếng nhác trên trán. Lúc phát tờ rơi, anh có cười với người đối diện, nếu là con gái đẹp anh càng cười tươi, khóe miệng khẽ nhếch lên, vì thế có mấy cô gái dạo bộ sau khi cầm tờ rơi thì quay lại nhìn anh che miệng cười. Khi ấy, anh nhướng mày tỏ vẻ đắc ý với Trần Uyển, mang theo vẻ thị uy như con nít.
Không ai nghĩ rằng đằng sau khuôn mặt ấy là sự tàn nhẫn vô cùng.
Anh đã từng cắn vào cô, lạnh lùng, sắc nhọn...
Vết dao trên vai trái anh đã mất chưa? Nhát dao đó chém xuống, sao có thể xem như chưa từng có? Cứ cho là anh quên nó rồi thì nó luôn không ngừng nhắc nhở anh. Câu trả lời tối đó văng vẳng bên tai. Họ im lặng khá lâu, chỉ nghe hơi thở của nhau trong điện thoại. “Sinh nhật vui vẻ.” Giây phút điện thoại cúp, có một cảm giác mơ hồ trỗi dậy, giống như đang chìm sâu vào giấc ngủ bất ngờ bị gọi dậy, cảm xúc lẫn lộn, mơ hồ, khó nắm bắt.
Hà Tâm Mi nói: “Trước đây không thèm để ý đến anh ấy. Nhưng con người như anh ấy, trời nắng nóng thế vẫn chịu giúp cậu phát tờ rơi, mời chúng ta ăn, đi đôi giày mấy nghìn tệ mà ngồi ghế xếp, nền đất đầy dầu mỡ cũng chẳng quan tâm, tớ thấy anh ấy rất thật lòng. Cậu nói xem, nếu hai người tác thành thì có phải chính là câu chuyện Cô bé Lọ Lem giữa đời thực không?”.
“Được rồi, có một câu mà nói đi nói lại mấy lần.” Tần Hạo ngửa cổ tu hết nửa bình nước, vặn nắp lại, rồi giật lấy mớ tờ rơi trên tay cô. “Phần còn lại này để anh.”
Tần Hạo đi đến bên quầy báo đầu đường, cất tiếng chào ông chủ vẻ quen thuộc rồi ném đống tờ rơi lên sạp báo, lại lấy năm mươi đồng đưa cho người đó. Anh quay đầu nhìn về phía cô, vỗ vỗ tay thích thú nói: “Xong việc, chúng ta chính thức được nghỉ”.
Trần Uyển mím môi, lập tức hiểu ra: “Chẳng trách lần nào anh cũng nhanh hơn tôi! Đây gọi là đầu cơ trục lợi”.
“Cái gì mà đầu cơ trục lợi? Ông ta bán báo buổi chiều tiện thể kẹp chung một tờ vào, chẳng phải là bán quảng cáo sao? Anh còn đưa ông ta năm mươi đồng nữa.”
“Tôi... tôi một ngày cũng chỉ kiếm được năm mươi đồng!” Trần Uyển dừng bước, con người này không có não hay là tiền nhiều quá không biết tiêu sao cho hết?
“Nếu em muốn năm trăm nghìn anh cũng đưa, cần không?”
Trần Uyển chẳng nói nên lời.
“Thôi được, mình đừng cãi nhau vì chuyện này, nghĩ xem nên đi đâu ăn chúc mừng cái đã. Hôm nay không dẫn theo hai người bạn của em nữa, có họ mình chẳng biết nói chuyện gì.” Mỗi lần anh xuất hiện thì lại phải chịu trách nhiệm cho bữa tối. Chẳng phải anh tiếc tiền, mà là hai người kia lắm lời quá. “Trước tiên cùng anh về nhà lấy xe đã, lát nữa trời sẽ đổ mưa, trận mưa này không nhỏ đâu”, vừa nói vừa nhìn trời rồi kéo tay cô đi.
“Tay tôi toàn mồ hôi.”
“Vậy thì sao, anh cũng thế. Em ngại gì? Em nhìn xem, trên đường ai mà chẳng nắm tay nhau?”
Đi đến gần Kim Thịnh thì cơn mưa đã bắt đầu trút xuống. Tần Hạo kéo tay Trần Uyển chạy nhanh vài bước, đến dưới lầu Kim Thịnh, cả hai đã ướt hết nửa người. Anh đưa tay lau những giọt nước trên mặt cô, ngón tay vuốt ve hai má cô không muốn rời, bằng giọng nhỏ nhẹ, anh dỗ dành: “Mình lên lầu thay quần áo nhé?”.
Một cơn gió lạnh cuốn theo mưa thổi tới, Trần Uyển lùi hai bước vào bên trong. Ngước đầu nhìn ánh mắt với ý cười khó hiểu của anh, cô bất giác khẽ hừm một tiếng, còn chưa mở miệng nói thì đã bị anh kéo vào đại sảnh của Kim Thịnh.
“Mưa to thế, hay là chúng ta không ra ngoài nữa, ở nhà nấu cơm thôi?” Trên bức tường thang máy phản chiếu bóng của họ, có thể lờ mờ nhìn thấy má cô ửng hồng. Bỗng anh không kiềm chế được cảm xúc, cúi đầu hôn lên vành tai cô, “Muốn ăn đồ em nấu, rất lâu rồi”.
“Có camera theo dõi đấy”, Trần Uyển nghiêng nghiêng đầu, lại giận dữ liếc anh một cái, “Thật là chỉ ăn cơm thôi không?”.
“Ừm, có thể làm cái khác nữa thì càng tốt.” Lúc cửa thang máy vừa mở, anh khẽ cười, đi ra trước để tránh cú đánh phía sau. “Còn chưa ra à? Đợi anh bế ra đúng không?” Anh lấy chân chặn cửa thang máy lại, kéo cô ra.
Bước vào phòng, không kìm nén nổi, anh giữ chặt gáy cô rồi cúi xuống đặt vào môi cô nụ hôn. Hơi thở dồn dập, cơn dục vọng kiềm chế mấy ngày nay đang sôi sục, giống như trở lại sự điên cuồng thời niên thiếu khi lần đầu tiên làm chuyện ấy.
Trong ánh sáng mờ mịt, cánh tay anh lướt dọc giữa hai đùi cô mò mẫm, khám phá vào bên trong váy. Trần Uyển lên tiếng chống đối nhưng lại hóa thành âm thanh rên rỉ trong miệng anh, nụ hôn của anh càng sâu, thâm nhập vào tận bên trong khoang miệng, quấn lấy lưỡi của cô. Cô không ngừng đánh vào vai anh nhưng nắm đấm cũng dần trở nên yếu đuối.
Đúng lúc cô thấy mình sắp ngạt thở thì được buông ra, dựa vào vai anh hổn hển.
“Ngốc thật, ngay cả cách lấy hơi cũng không biết”, Tần Hạo cười, “Làm lại, anh dạy em”.
Trần Uyển tức giận nghiêng đầu né tránh. “Đừng làm bậy, tôi muốn đi tắm.”
Anh bịn rịn rút bàn tay đang đặt ở giữa hai đùi cô ra, cúi đầu thì thầm vào tai cô: “Tắm chung được không?”.
“Đi chết đi!”, cô đẩy anh, rồi dừng lại ở cửa phòng, ngạc nhiên không nói.
Tần Hạo dự