XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trầm Hương Uyển

Trầm Hương Uyển

Tác giả: Bộ Vi Lan

Ngày cập nhật: 02:51 22/12/2015

Lượt xem: 1342632

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2632 lượt.

c, thêm nấm kim châm”.
[1'> Ngưu hoàng có nhiều tên gọi như Tây hoàng, Tô hoàng, Sửu bả..., có tác dụng thanh nhiệt giải độc, chủ trị các chứng: họng sưng đau, mồm lưỡi lở, sốt cao mê man, co giật, động kinh, trúng phong hôn mê.
“Ba xiên mực, mỗi cái thêm nhiều hơn chút, tính cả thể”, từ đằng sau có người nói.
Trần Uyển lập tức cứng đờ người, nghe là biết ai rồi, ánh mắt trừng trừng nhìn vào hơi nóng bốc lên trong nồi, cô thầm mong Hà Tâm Mi tạm thời trở nên ngây ngô. Nào ngờ Hà Tâm Mi đã reo lên: “Thật ga lăng! Tính cả thể, anh trả tiền phải không?”.
“Cô dựa tường mà đi đi. Cô mập, lần nào gặp cũng thấy cô ăn cái gì đó, miệng cô thật bận rộn nhỉ?”
“Xí, không mời thì không được ngồi ở đây, làm phiền anh đi ra chỗ khác.”
“Tôi mời, tôi mời, cô đừng phun nước bọt lên người tôi là được.”
Trần Uyển lấy tay lau mồ hôi rịn trên trán, Hà Tâm Mi là điển hình cho kiểu người gặp ai cũng có thể tán gẫu vài câu. Nhưng cô ấy mới giúp Tần Hạo chuyển đồ mấy lần mà đã thân quen thế này sao? Hết nói nổi rồi.
Đón lấy cái đĩa từ người bán hàng, tránh cái nhìn như thiêu đốt của anh, cô ngồi xuống cạnh Hà Tâm Mi, làm ra vẻ thản nhiên hỏi: “Trời nóng mà ăn đồ này cậu không sợ mụn à?”. Hà Tâm Mi thúc thúc vào khuỷu tay cô, cô ngước mắt lên, rõ ràng là một gương mặt cực kỳ thích thú.
Thấy Trần Uyển thờ ơ cầm đũa lên, không hề đếm xỉa đến sự tò mò của mình, Hà Tâm Mi nhìn hai người dò xét, cuối cùng ánh mắt dừng lại chỗ Tần Hạo. “Anh chàng ga lăng, sao anh lại có mặt ở đây? Đồ ăn này anh có quen không?”
Tần Hạo khẽ liếc qua Trần Uyển, ánh mắt chạm nhau, cô lập tức né tránh. Vì thế những lời chuẩn bị nói ra đành nuốt lại, chuyển chủ đề khác: “Cũng được. Có uống coca không? Tôi đi mua”.
“Không cần, không cần”, bầu không khí rất kỳ quái, Hà Tâm Mi rõ ràng cảm thấy có điều gì đó ẩn giấu, đâu thể dễ dàng để anh đi như thế, “Ở đây có nước ngọt. Ông chủ, ba ly nước ngọt. Nói thật nhé, tôi tưởng mấy lần anh gửi đồ mà không có kết quả nên đã biến rồi, thì ra vẫn còn bám theo?”.
“Ngày nào đến cũng đúng lúc ăn cơm phải không? Dù sao cũng phải cảm ơn cô mấy lần giúp tôi chuyển đồ chứ gì?” Tần Hạo liếc qua Trần Uyển.
“Không quen. Không cần”, Trần Uyển nói vẻ khó chịu.
Màn đêm bắt đầu buông, ba người ở một ngõ nhỏ của đường Thượng Hải, đầu ngõ có troe một chiếc đèn lồng với ánh sáng mờ ảo. Trên chiếc bàn gấp đơn sơ là vài món đơn giản, ngồi trên ghế nhỏ, trời không có gió, oi bức, dường như có thể nghe thấy tiếng mồ hôi nhỏ giọt chảy trên cằm, rơi xuống cổ áo.
Khuôn ngực Tần Hạo phập phồng thở, mồ hôi chảy ròng ròng trên lưng thành vô số dòng. Lúc này anh không còn bận tâm có bạn cô ở đó, dừng đũa, vẻ giận hờn nhìn cô chằm chằm, nói nhỏ: “Anh nói sai điều gì? Nói em đợi anh, mà ngay cả tiếng chào cũng không có, quay lại thì đã chẳng thấy em đâu. Anh đi tìm cả nửa con đường, chẳng phải màu váy của các em nổi bật thì chắc đến giờ anh đã đi đến cuối đường Thượng Hải rồi. Lúc nào cũng vậy, có gì không hài lòng em cứ nói thẳng ra, được không? Là anh sai thì anh sửa, trong lòng em buồn bực mà anh không hiểu nổi, chẳng phải em đang cố ý làm khó anh sao?”.
Trần Uyển quấy nát đậu phụ trong đĩa, không cần ngước đầu lên nhìn cũng có thể tưởng tượng được lúc này Hà Tâm Mi đang há hốc mồm. “Hà Tâm Mi, mực của cậu có ăn nữa không? Không ăn thì để tớ giúp.”
“À, à, tớ ăn. Hai người từ từ nói chuyện, tớ từ từ ăn.” Hà Tâm Mi ngậm miệng lại, cúi đầu nhưng vẫn không nén nổi tò mò, ngước lên lén nhìn nét mặt ủ rũ của Tần Hạo.
Anh tự nhận hôm nay biểu hiện của mình là đúng, nhưng cô vẫn rất khó gần, chỉ chúi đầu vào cái đĩa trên bàn, không hề để tâm tới những lời anh nói. Chiều nay, tâm trạng và cái áo lúc ướt lúc khô vì mồ hôi mà anh đang mặc thật độc nhất vô nhị, nụ cười khẽ dưới ánh tịch dương, bộ dạng chau mày khi xâm xẩm tối, không gì là không chi phối cảm xúc của anh.
Nhưng tất cả đều biến thành tiếng thở dài bất lực.
Mắt dõi theo Hà Tâm Mi đi vào cổng trường và dần dần mất hút, Trần Uyển muốn nháy mắt ra hiệu lúc Hà Tâm Mi sắp xuống xe nhưng không được, đành thở dài.
“Lên ngồi phía trước.”
Cô quay sang, không ngờ lại gặp ngay ánh mắt anh qua gương chiếu hậu.
Anh đợi cô ngồi đâu vào đó, ánh mắt phức tạp nhìn cô chằm chằm, đến lúc cô không chịu nổi nữa anh mới quay đầu xe.
Đến đầu hẻm, Trần Uyển định nói tạm biệt, nhưng anh đã mở lời trước, giọng có chút hờn tủi và chân thành như đứa trẻ. “Hồi chiều nói không rõ mối quan hệ của chúng ta. Anh nghĩ kĩ rồi, bản thân anh cũng không hình dung được. Bằng này tuổi rồi mà anh chưa từng trải qua cảm giác này, nhìn em cười anh cũng muốn cười, thấy em không vui lòng anh cũng khó chịu. Em ở bên cạnh, dù không nói lời nào nhưng anh cũng thấy vui như trúng số độc đắc. Em không ở bên, hoặc là những lúc em nhìn anh bằng ánh mắt căm ghét, anh cảm thấy trái tim mình như bị đâm mấy trăm lỗ, bị những cơn gió lạnh phương Bắc thổi vào, chà xát. Cảm giác này là gì? Anh cũng muốn hiểu rõ”.
Trần Uyển vẻ mặt vẫn thản nhiên, không nói, nhưng cảm giác trong lòng lại h