Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trầm Hương Uyển

Trầm Hương Uyển

Tác giả: Bộ Vi Lan

Ngày cập nhật: 02:51 22/12/2015

Lượt xem: 1342473

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2473 lượt.

a vào cửa, gác cằm lên vai cô, đưa mắt nhìn xung quanh căn phòng, hỏi: “Thích không? Chỉ đổi đồ dùng trong nhà, rèm cửa, màu sắc trước đây chán lắm, anh tranh thủ đổi trong mấy ngày em không đến. Màu tím này nhìn thuần khiết, chuyên gia trang trí nói là màu này được rất nhiều người ưa chuộng”.
Không chỉ như những điều anh nói, mà dường như cả căn phòng đều thay đổi. Trần Uyển mím môi, nhìn chằm chằm vào góc tấm thảm, bỗng vội quay đi, không dám tiếp tục nhìn.
“Không thích à?”, anh ngập ngừng hỏi. “Kim Thịnh chẳng có ai bán phòng, nếu không thì đổi căn khác. Hay là chuyển đi nơi khác?”
“Anh không cần phải thế.” Cô thấy vô cùng khó thở, hít một hơi thật sâu, nói: “Bề ngoài có cố che đậy thế nào cũng chẳng ích gì. Sự thật vẫn là sự thật, anh hiểu không?”.
Vẻ chờ đợi và khẩn thiết trên gương mặt anh bỗng tan biến, đanh mặt khẽ nói: “Anh hiểu, anh chỉ...”.
“Tôi đi tắm, không nói nữa.” Cô cúi đầu bước vào phòng tắm, cánh cửa đóng lại phát ra một âm thanh trầm đục, anh bực bội đấm lên cửa.
Anh như nén nhịn cơn giận dữ, không ngừng chòng ghẹo cô, vô cùng mê hoặc. Trần Uyển quấn chăn quanh người chống cự với anh, cũng là chống lại chính cơ thể mình. Nhưng đôi tay của anh và những nụ hôn nóng bỏng liên tiếp đặt lên cơ thể, mỗi một nụ hôn lại khiến cô như bùng cháy. Cô cắn vào một góc gối, bắt đầu có phần chịu không nổi. “Mèo con, em thả lỏng chút đi. Căng thẳng quá sẽ không thấy thú vị đâu.”
Thú vị. Lời anh nói khác nào là “phản kháng chi bằng hãy hưởng thụ”? “Nếu anh bị một thằng đàn ông cưỡng hiếp, anh có thể hưởng thụ cảm giác thú vị không?” Không nói còn tốt hơn, nói ra làm Trần Uyển vừa xấu hổ vừa căm hận, cố dùng chân giãy giụa, suýt nữa là đá vào mặt anh.
Tần Hạo vừa may tránh kịp, bàn tay giữ chặt cổ chân cô, nhìn cô cười. “Em ở chung với đám Hà Tâm Mi nên học thói hư rồi.” Nói rồi anh hôn lên mắt cá chân của cô, liếc nhìn rồi hỏi: “Thật là không có cảm giác?”. Lưỡi anh men theo bắp chân cô đi lên, lại khẽ hỏi: “Thật là không có cảm giác?”.
Trần Uyển nhắm mắt lại, những nơi đầu lưỡi anh chạm vào lập tức vừa tê dại vừa ngứa ngáy khó chịu. Ngay cả máu dường như cũng bị đốt cháy, khiến cơ thể cô nóng bừng. “Đừng hôn nữa”, giọng nói của cô như van nài, chính cô cũng cảm thấy xấu hổ. Cô che mặt, chỉ nghe thấy hơi thở của mình gấp gáp, sau đó nghe thấy anh nói: “Bây giờ van xin đã muộn rồi”.
“Anh ức hiếp tôi”. Lời nói thốt ra trở thành những tiếng nghẹn ngào, “Anh ức hiếp tôi”.
“Mèo con, anh chỉ muốn để em hạnh phúc.” Anh chồm lên hôn vào những giọt nước mắt trên má cô, ngón tay không ngừng ve vuốt, cô không kìm nổi, bàn tay túm chặt lấy vai anh, khẽ run lên.
Tim anh đập mạnh, vang vọng bên tai. Gò má cô ửng hồng, đôi mắt nhắm lại, dòng lệ tuôn rơi, lưỡi anh vẫn cuốn chặt lưỡi cô, cố gắng kiềm chế cảm xúc, biết cô chưa trải qua nhiều, chưa thể hoàn toàn tiếp nhận sự quyết liệt của anh.
Cô cắn chặt môi dưới, trán đẫm mồ hôi, một tay vô thức đặt lên vai anh, một tay nắm chặt góc chiếc gối. Anh vẫn nhịp nhàng, lòng bàn tay vẫn không ngừng vuốt ve, dưới tay anh là tấm thân nõn nà, anh không kiềm chế nổi, động tác càng mãnh liệt hơn.
Ngọn lửa trong đáy mắt anh như bùng cháy, cô nhắm chặt mắt không dám nhìn. Nhưng theo sự nhịp nhàng và mạnh mẽ của anh, cảm giác tê dại, bủn rủn ấy càng trở nên rõ ràng, như thể từng đợt sóng trào dâng xô bờ.
Khi tiếng khóc đầu tiên bật ra, cô biết mình đã bị chinh phục, âm thanh cuối cùng phát ra như tiếng van xin. Cô ngơ ngẩn nhìn anh, còn anh thở hổn hển, ánh mắt bị cơn dục vọng làm cho sâu thẳm. “Nhẹ chút”, cô rên rỉ, “Nhẹ chút”.
Anh càng thêm mãnh liệt, nhịp nhàng một cách tàn nhẫn. Như dây cung bị đứt đột ngột, trong đầu cô là khoảng không mờ mịt, hai tay vít chặt cổ anh. “Tần Hạo, tôi hận anh, hận anh”, cô khóc thất thanh, vùi đầu vào cổ anh, run rẩy nói.






Những giọt mưa to như hạt đậu đập vào cửa sổ kính, như hòa điệu cùng những tiết tấu nhịp nhàng của anh. Trần Uyển bị anh kéo theo nhịp điệu đó mà không thể chống cự, đầu óc mụ mị bấu chặt vào tay anh, khàn giọng liên tục nói: “Đừng”.
“Mèo con, cố chịu chút nữa, xong ngay thôi”, tay anh nâng cằm cô lên, lẩm bẩm nói.
Cả người cô bị anh gập lại, hai chân cong lên ép vào trước ngực. Trần Uyển xấu hổ tột cùng, vung tay cản anh nhưng anh đã giữ chặt eo cô.
Tia chớp bên ngoài cửa sổ xoẹt qua, làn da trắng muốt của cô như được nhuộm một lớp màu son đỏ, đôi môi khẽ hé mở, run run, nói trong mơ hồ: “Tôi hận anh”. Tần Hạo dừng lại, nhìn chăm chú ánh mắt mơ màng của cô, ngón tay len vào mái tóc giữ chặt cổ cô và hôn mãnh liệt bằng tất cả nhiệt tình. Ngón tay cô bấu vào lưng anh, cảm giác đau đớn nhưng vẫn không đau bằng vết thương trong trái tim. “Mèo con, hận anh nữa đi, hận anh đến tận tâm can đi.” Nói rồi anh ngưng cười, theo tiếng sấm đi đến tận cùng.
Toàn thân cô mềm nhũn không còn sức lực. Tiếng sấm ngoài cửa sổ dội lại ùng ùng, mưa như trút, những mạch máu bắt đầu ổn định trở lại.
Trần Uyển cười nhạt, “Anh