XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trầm Hương Uyển

Trầm Hương Uyển

Tác giả: Bộ Vi Lan

Ngày cập nhật: 02:51 22/12/2015

Lượt xem: 1342484

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2484 lượt.

nói vừa rồi lại khiến Trần Uyển giật mình. Cô ngẩng đầu, ngay lập tức bị cuốn vào hố sâu trong mắt anh. Nụ cười dần mất đi. “Tôi phải về rồi. Mưa cũng đã ngớt.” Cô nghiêm mặt thu dọn chén đĩa trên bàn. “Về trễ sẽ khó giải thích.”
“Anh nói thật đấy!”
“Tôi không muốn cãi vã.”
“Anh nói thật đấy!”
Cô quay người lại nhìn chằm chằm vào anh, “Tôi không muốn, tôi không muốn để cả đời mình oan ức, tôi không muốn lãng phí tất cả những gì mình có vào một con người chẳng liên quan gì cả, tôi không muốn sống cùng anh, tôi sẽ khinh bỉ bản thân, khinh bỉ cả đời mình. Tôi không muốn sống gần anh, ngay cả bây giờ cũng không muốn”.
Anh vẫn nhìn cô, ánh mắt chăm chú khiến cô hồi hộp. Cô ngụy trang cho mình bằng cách trút hết những uất hận trong lòng ra với anh, cô sợ ánh mắt anh sẽ nhìn thấy sự yếu đuối của mình.
Cô ngẩng đầu lên, nhìn anh bằng con mắt khinh thường, nghển cổ nhỏ xinh đầy khiêu hãnh. Anh nhớ cô cũng từng dùng ánh mắt và tư thế này để nhìn mình, sau đó cúi đầu rút dao, lúc ngẩng lên thì khóe mắt đã ẫng nước, nhưng vẫn bướng bỉnh không chịu khuất phục. Anh nhớ đến mấy ngày trước, khi đôi tay cô run rẩy cầm xấp tài liệu, nghĩ đến nỗi đau và sự đơn độc của cô lúc cha tự sát, nghĩ tới sự tàn nhẫn cứ ập vào thể xác và tinh thần cô, đầu óc anh bỗng chốc hoang mang.
Tính người vốn ác. Từ nhỏ tới lớn, anh đã chứng kiến đủ mọi hạng người. Anh tự cho rằng trái tim mình là bức tường đồng bất khả xâm phạm, nhưng anh lại quên rằng mỗi trái tim đều có nơi mềm yếu, luôn có một thứ sức mạnh sẽ xuyên thẳng vào nơi mềm yếu ấy, khiến anh đau đớn, khiến anh cam chịu.
Trái tim như bị làn sương mù bao phủ cả ngày trời bỗng chốc tiêu tan. Anh đứng dậy, thấy cô lùi lại cảnh giác, bất giác lòng cảm thấy dịu dàng, dịu dàng đến xót xa, cảm giác ấy nhanh chóng lan vào lục phủ ngũ tạng.
“Vừa rồi anh nói đùa đó, thử em thôi, đừng bận tâm”, anh nhìn cô cười an ủi, “Giao hẹn của chúng ta anh vẫn nhớ. Đợi khi em tốt nghiệp…”.
Đợi khi em tốt nghiệp…






Ngày cô tốt nghiệp, cũng là ngày cô được giải thoát.
Nếu như Phương Tồn Chính có lòng hướng thiện, thời gian ba năm đủ để bước ra khỏi bùn lầy; nếu như chỉ là anh ta nói lời ngon ngọt để lừa dối cô, vậy thì cô cũng chẳng cần phải quan tâm điều gì nữa, cô đã cố gắng hết sức rồi.
Hi vọng người bên cạnh cô thực hiện lời hứa, cô vẫn còn cơ hội làm lại từ đầu. Giả dụ anh bội tín…
Trần Uyển liếc mắt, Tần Hạo đang chăm chú nhìn ra con đường trong màn mưa phía trước, dáng vẻ lạnh nhạt, thờ ơ. Cô không thể nhìn thấu con người này, anh từng cười với cô như đứa trẻ, hiền lành và ngây thơ; anh từng chà đạp tất cả những gì thuộc về cô bằng hết sức lực, man rợ và tàn ác. Đáng sợ nhất là lúc nãy, trong đôi mắt lạnh lùng của anh lóe lên ánh sáng mông lung, điều lóe lên ấy rốt cuộc là gì? Anh mỉm cười như thường lệ, nhưng nụ cười đó khiến cô sợ hãi, cảm thấy hình như anh đang âm mưu điều gì đó.
Cảm nhận được ánh mắt của cô, Tần Hạo quay đầu lại, “Lạnh à?”, anh nhìn thấy cô rùng mình.
Mặt Trần Uyển buồn buồn. Nếu chẳng phải là còn phần viện phí của cậu, nếu chẳng phải sắp đến thời gian di dời, nếu chẳng phải là người mua ra giá cao…
Tần Hạo nhìn cô, nắm chặt bàn tay cô, khẽ nói: “Đừng buồn. Hai năm tới đây phải sửa chữa lại hào, con đường phía tây mọc lên nhà cửa, sống ở đó vừa ồn ào vừa bụi bặm. Sau này tu sửa xong, kiếm tiền mua lại là được”.
Trần Uyển tiện miệng đáp lời, biết rằng điều đó là không thể.
Ngồi trong xe chỉ mơ hồ cảm nhận được tiếng mưa tạt vào cửa kính, Tần Hạo ngập ngừng hồi lâu mới hỏi: “Em có muốn đi xem khu nhà của Diệp lão tứ không? Khoảng một tiếng, chúng ta…”.
“Không cần”, lời từ chối vang lên chói tai phá vỡ sự yên tĩnh trong xe. Trần Uyển nhìn những vệt mưa trên cửa kính, lúc sau nói: “Tôi không phải là người biết thời thế, anh đã nói thế mà. Sau này, tôi muốn rời bỏ một cách sạch sẽ”. Lòng biết mình đang tự dối bản thân, cầm cái thẻ năm nghìn tệ của Diệp lão tứ, cô biết mình đã chẳng còn sạch sẽ nữa.
Câu trả lời của cô không ngoài dự đoán, vạch ra ranh giới hết sức rõ ràng. Tần Hạo cười không thành tiếng, trước đây không hề biết tặng quà cho người khác cũng phải cần hai từ “tư cách”, nhưng bây giờ… Tính cách cô vô cùng ương bướng, có lẽ chỉ như thế mới có thể vượt qua những nỗi đau của cuộc sống, ở vào lúc tuyệt vọng lại càng ngoan cố. Trần Hải Hành, anh gọi thầm tên của cha cô, cố gắng kìm mong muốn tìm cho ra sự thật.
“Tôi nói rồi, không cần đưa, một cái ô không che được hai người”, trong hẻm, cô đưa mắt liếc nhìn anh một bên vai đã ướt, tỏ vẻ tức giận.
Ánh đèn đường mờ ảo, trong ánh sáng nhập nhoạng, đôi mắt cô trong veo thuần khiết hơn màn mưa. Trong lòng anh dấy lên một niềm vui, đơn giản chỉ vì sự hiện diện của cô. Nhưng ngoài niềm vui còn có chút ưu buồn, cô gần ngay gang tấc đây nhưng trái tim cô lại ở bến bờ nào xa lắm. Anh định nói hết những lời trong lòng nhưng không tài nào mở miệng nổi.
“Mèo con…”
Cô quay sang nhìn anh.
Tần Hạo ho nhẹ