Nương Tử, Nàng Đừng Quá Kiêu Ngạo
Tác giả: Bộ Vi Lan
Ngày cập nhật: 02:51 22/12/2015
Lượt xem: 1342474
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2474 lượt.
một tiếng, tay trái cầm cán ô, tay phải ôm cô vào lòng. Cảm thấy người cô cứng đờ, tay anh liền siết chặt, “Đừng đẩy anh ra, anh chỉ ôm em một chút thôi”.
Cô giương mặt lên, “Cửa nhà tôi”.
“Ôm một chút thôi”. Trong hơi thở là mùi hương ngạt ngào của cô, nhịp tim anh dồn dập như những con sóng trào táp vào bờ. Anh muốn hỏi cô có điều gì đặc biệt mà lúc nào cũng khiêu khích trái tim anh, khiến anh không thể tập trung vào điều gì khác, khiến anh luôn hành động như một kẻ ngốc. “Mèo con…”, anh chỉ có thể hết lần này đến lần khác gọi cô như thế, tự lấy cái phần hung hăng bừa bãi của mình ra để đối đãi với cô nhưng không biết làm như thế nào cho ổn.
Rất nhiều ngày sau, Trần Uyển vẫn còn cảm giác về cái ôm hôm ấy.
“Chị?” Tiểu Vũ điều chỉnh quạt lớn hơn một nấc. “Cứ trời nóng là lại lo mất điện, chị xem mặt chị đỏ hết lên rồi kìa?”
Trần Uyển cuối đầu giấu hai gò má ửng hồng, cô buộc chặt mớ sách trên tay. “Em bớt nói lời châm chọc đi. Việc nhà ngổn ngang thế mà em còn đi đá bóng! Thấy áy náy không?”
“Đây chẳng phải là em đang giúp sao?”, Tiểu Vũ xếp chồng mấy cuốn sách lên, “Mấy cuốn sách cũ này bán đi là xong, để lại cho tốn diện tích”.
“Không được. Tất cả đều là vật kỷ niệm, sau này già rồi lấy ra cho con cháu em xem em phá phách đến chừng nào, nhìn này, trên sách còn vẽ rô-bốt chiến đấu nữa.”
Tiểu Vũ cười ha ha, cẩn trọng nhìn cô dò xét rồi hỏi. “Chị, mấy ngày nay trông chị là lạ. Có phải vì em đậu vào trường mà chị thích nên chị bực tức không?”.
“Ăn nói bậy bạ, chị có gì lạ đâu?”
Ngày nhận được thông báo nhập học, cậu nở nụ cười hiếm hoi, mợ vui đến phát khóc, cả nhà đều mừng, tên nhóc này chỉ xoa xoa đầu rồi nói một câu: “Không đến mức ấy chứ?”.
Trần Uyển ngoài niềm vui ra, còn có một chút nuối tiếc, ngôi trường đó… Nếu như năm ngoái tất cả mọi chuyện đều không xảy ra, thì số mệnh của cô vẫn theo quỹ đạo trước đây. Cô vuốt vuốt mái tóc, gạt bỏ những ý nghĩ vớ vẩn trong đầu, tiện tay vớ lấy quyển sách, gõ vào trán Tiểu Vũ. “Tên nhóc, thi xong rồi tự hỏi bản thân đi, còn giả vờ như không có gì. Tối nào cũng nghe thấy em không ngủ được trăn trở trên giường, còn lừa ai chứ?”
Tiểu Vũ cười, “Đó không phải em lo lắng vì sợ thi không tốt bằng chị mà là sợ chị sẽ ghen tức sao?”.
“Chị ghen tức với em?” Ánh mắt Trần Uyển quay lại trên tay, bất giác nở nụ cười. Quyển sách đánh lên trán Tiểu Vũ là quyển nhật ký cũ, ngoài bìa giấy có ghi mấy chữ lớn quen thuộc. Trái tim cô nhói lên, mắt cay sè, không nén được, nước mắt cứ thế rơi trên mặt giấy, cô vội vàng lấy vạt áo lau đi.
“Chị”, Tiểu Vũ hốt hoảng.
Trần Uyển đưa tay mu bàn tay lên lau khóe mắt, quay sang cười với Tiểu Vũ vẻ run rẩy. “Là nhật ký của mẹ chị. Lúc dọn nhà chị tưởng cậu nghĩ nó là đồ phế phẩm nên bán đi rồi.” Có lẽ cậu kẹp nó vào đống sách cũ, tưởng mất rồi hôm nay lại thấy.
“Nhật ký của bác?”, Tiểu Vũ thấy cô khóc sụt sùi, nhất thời tay chân lúng túng, cố tình chọc cho cô cười: “Cho em xem nào. Xem bác gái với bác trai yêu nhau như thế nào”.
Trần Uyển ôm chặt quyển nhật ký, trong lòng cũng hiểu được ý tốt của em, lau sạch nước mắt mới cười nói: “Không cho, em gom hết sách rồi đóng lại đi. Bận bịu cả sáng, giờ chị đi nghỉ chút đây”.
Ngồi lên giường, cô mở trang đầu tiên ra, không kìm được nước mắt. Những dòng chữ viết bằng bút bi và bút chì là ký ức về tuổi thanh xuân của mẹ cô, còn có những lời khích lệ của cha cô, có cả chuyện vui về việc ăn trộm trứng gà của nhà ai đó. Lúc cô còn nhỏ, cha cô xem cuốn nhật ký này như kho báu, còn cười đùa rằng khi nào cô mười tám tuổi mới đưa tặng cô, hoặc giữ lại tặng cô làm của hồi môn. Cô lau lau những giọt nước mắt trên mặt, cẩn thận vuốt thẳng lại mép sách, rồi đặt ngay dưới gối.
Buổi tối, trong nhà bày hai mươi mâm, đều là bà con láng giềng. Hơn nửa năm nay, liên tiếp có nhà chuyển khỏi hẻm Chu Tước, những người đang ngồi chén chú chén bác đây trong lòng vẫn có chút hoài niệm, buồn phiền.
Mợ ở cửa bếp nhắc là Phương Tồn Chính vừa ghé qua, không uống ly rượu nào đã đi ngay. Trần Uyển lau mồ hôi rịn trên trán, lưỡng lự vài giây, cầm lấy phong bao màu đỏ dày cộp trên tay mợ, nói: “Mợ, con đi chút rồi về ngay”.
Đi đến đầu hẻm Chu Tước mới thấy bóng Phương Tồn Chính và Lục Chỉ, cô vội đuổi theo. Lục Chỉ thấy cô, quen miệng gọi chị dâu, lời vừa thốt ra liền ngượng ngùng nhận ngay cái lườm của Phương Tồn Chính. “Anh Chính, hai người nói chuyện đi, em lên xe đợi.”
Mấy tháng không gặp, cứ thấy như người xa lạ.
Trần Uyển thấy Phương Tồn Chính không nói, bản thân cũng có chút lúng túng, nhìn gò má thấy anh ta gầy đi nhiều, cô cúi đầu. Trong lòng là nỗi day dứt hay đau buồn? Chẳng thể biết được. “Mợ em nói, quà mừng lớn quá.”
Anh ta nhìn lướt qua phong bao mà cô đưa, rút bật lửa ra châm thuốc rồi mới nói: “Tiểu Vũ là đứa trẻ tuổi, cũng là đứa có tiền đồ nhất trong con hẻm Chu Tước của chúng ta, cái đó coi như một chút thành ý của anh. Em nhất định phải sòng phẳng với anh vậy sao? Ngay cả cậu em cũng vậy, tiền viện phí anh không lấy nhưng chú ấy vẫn mang đến đ