Tác giả: Bộ Vi Lan
Ngày cập nhật: 02:51 22/12/2015
Lượt xem: 1342480
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2480 lượt.
g nên tức giận với em”, sau khi đợi Tống Thư Ngu đi khỏi, anh vẫn nằm gối đầu lên chân cô, vùi đầu vào bụng cô, miệng không ngừng lải nhải: “Anh có lỗi với em, anh xin chuộc lỗi. Anh có lỗi với em, anh không nên tức giận với em”.
Cô đỡ đầu anh, không nói được lời nào. Một lúc sau mới khẽ hỏi: “Anh hãy nói thật cho tôi biết, lần trước anh về thăm ông, có phải anh đã mạo nhận mình là anh trai của Hà Tâm Mi, nói tôi nhờ tặng máy tính cho em trai tôi không?”.
Tần Hạo bối rối, ánh mắt thất thần nhìn cô.
Trần Uyển thấy anh có vẻ chưa hiểu, nhắc lại: “Máy tính của em trai tôi là do anh tặng?”.
Anh ậm ừ trả lời.
Trần Uyển khẽ run lên, tiếp tục hỏi: “Đợt giữa năm là anh giúp thả cậu tôi ra?”.
Anh như đã dần tỉnh rượu. “Anh cũng không muốn, nhưng thấy em lo lắng, lòng anh rất khó chịu. Mèo con, đừng trách anh nhiều chuyện, sau này chuyện gì em không vui anh sẽ không làm, em thích làm gì anh sẽ giúp em. Đừng hờ hững với anh là được.”
“Còn Tưởng Tiểu Vi thì sao? Hai người vẫn ở chung? Tưởng Phán không phải là con anh phải không? Tôi đoán không ra.”
Tần Hạo ấp úng, ánh mắt bối rối, như đang cố gắng nhớ lại điều gì đó. “Ai cơ? Lâu lắm rồi không gặp. Mèo con, làm em khó chịu phải không? Nếu như biết có thể gặp em, anh…”
“Vậy còn Hạ Phong Tử…”
Cô chưa nói hết, anh đã lại vùi mặt vào bụng vô, khẽ lẩm bẩm. Bụng bị hơi thở của anh phả vào nóng như thiêu đốt. Trần Uyển đẩy đầu anh ra nhưng lại bị anh giữ chặt tay. Cô ngơ ngẩn để anh ôm chặt, trong lòng đầy muộn phiền. Tình cảm không có cách nào trói buộc, tình cảm không chịu nổi những giày vò, tình cảm khiến bản thân không nhìn rõ nổi mình, tình cảm nặng nề khó mà chấp nhận…
Cơn gió Bắc thổi dữ dội trong đêm đến sáng sớm thì kết thúc, nhưng nhiệt độ dường như càng thấp hơn, không khí hơi lanh và khô hanh. Lúc Trần Uyển khoác áo trở dậy, Tần Hạo hơi nghiêng người. Cô vội nhét cái gối tới thì lập tức bị anh ôm vào lòng. Bất giác cô không nhịn được cười, mím môi lặng lẽ nhìn anh nhắm mắt thư thái ngủ, thoáng chốc lại cảm thấy một sự hài lòng vu vơ như thể trái tim vừa quét đi hạt bụi.
Lặng lẽ bước vào nhà bếp, hai cửa tủ lạnh trước đây bỏ đầy bia thì giờ được thay thế toàn đồ ăn và quà vặt, ngón tay cô lướt qua một lượt, tưởng tượng tâm trạng và biểu hiện của anh lúc một mình đi mua những thứ đồ này.
Từ trước đến nay, trong tâm trí đầy rẫy những ký ức như ác mộng, trái tim ngập tràn thù hận và sự giận dữ, ánh mắt luôn là sự không cam tâm và kiên quyết, cô đã quên đi cảm giác nhìn đời bằng đôi mắt vui tươi. Không phải là không cảm động, nhưng cô luôn tránh né sự ràng buộc đó, cố tình khinh thường những nỗ lực và ý tốt của anh, để mình đắm chìm trong thù hận, trăn trở không ngừng.
Có thể cô và anh không đẹp như thơ như mộng mà trong tiểu thuyết, phim ảnh vẫn diễn; có thể hai người vừa đi vừa đau đớn, cuối cùng cùng đi đến vực sâu, nhưng những ngọn lửa kỳ lạ trong lòng đã bùng cháy, lặng lẽ thiêu đốt, dường như có thể lan rộng ra khắp thảo nguyên chỉ trong tích tắc.
Ánh đèn vàng nhạt, ngọn lửa ấm áp, nồi cháo thơm cuồn cuộn bọt trắng, cô đang bưng ly sữa nóng hổi, đáy lòng lại trào dâng niềm vui, niềm hạnh phúc mãn nguyện.
“Mèo con”, anh ngừng cười, nắm chặt tay cô. Phân bua, xin lỗi, ăn năn hối cải… anh mở miệng ra rồi khép lại.
Cô như bị nuốt chửng bới ánh mắt sâu xa của anh, không hiểu rõ hàm ý trong đó, nhưng cũng không thể né tránh. Trái tim cô khẽ run, nắm lại tay anh, “Tôi có điều muốn hỏi. Tối có rảnh không?”.
Anh cẩn trọng gật đầu, sau đó bỗng trêu đùa: “Tối qua còn chưa hỏi đủ sao? Còn điều gì nữa?”.
Trần Uyển ngạc nhiên rồi có chút lo lắng: “Anh giả say?”.
“Anh dù say như thế nào chăng nữa thì cũng có chút ấn tượng”, anh thấy thần sắc trên mặt cô phức tạp thì không dám đùa nữa, “Nhưng anh đảm bảo mỗi câu anh nói đều là sự thật, Tần Tiểu Ngũ anh không phải hạng lừa gạt người khác, càng không thể lừa gạt em”.
Trần Uyển vẫn còn lưỡng lự giữa tin và không tin, còn đang do dự thì nghe anh nói nhỏ: “Có thể ôm em được không?”. Cô còn chưa kịp phản ứng thì đã bị anh nhẹ nhàng ôm vào lòng, “Cảm ơn em tối qua đến, mèo con, cảm ơn em”.
Hơi thở nóng ấm của anh làm trái tim cô ấm áp.
Hà Tâm Mi nhìn chướng mắt, nói: “Cậu mạnh mẽ lên được không? Đối với loại người đó…”, chưa kịp nói hết câu đã bị Ninh Tiểu Nhã cướp lời: “Hà Tâm Mi, cậu mau mà yêu đi, lải nhải suốt ngày. Cậu mà không mau yêu thì sẽ thành bà cô già đó”.
Hà Tâm Mi tức giận, “Cậu muốn nói gì? Nói tớ biến thái à?”.
Trần Uyển tủm tỉm cười, nghe hai người họ trò chuyện mà giống như hai con chim sẻ giành giật nhau trong sáng mùa xuân, ý của Hà Tâm Mi cô hiểu. Nhưng chuyện chia ly gặp gỡ ở trần gian hoặc buồn hoặc vui, không trải qua thì ai biết tương lai sẽ ra sao?
Buổi tối anh khăng khăng giúp cô bôi thuốc, động tác cẩn thận nhẹ nhàng. Chân cô đặt lên đùi anh, thấy anh thổi nhè nhẹ vào chỗ vết thương, Trần Uyển hơi rụt chân lại.
“Đau à?”
Cô lắc lắc đầu, ánh mắt không rời khỏi a