Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trầm Hương Uyển

Trầm Hương Uyển

Tác giả: Bộ Vi Lan

Ngày cập nhật: 02:51 22/12/2015

Lượt xem: 1342478

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2478 lượt.

hư thế.”
“Chia tay? Cậu làm như tớ chưa từng nghĩ qua ấy?” Trong lòng Tần Hạo không ngừng đấu tranh. “Cậu nói tớ nghe chia tay như thế nào? Cô ấy không thèm đếm xỉa tớ, không muốn gặp tớ, cãi vã, chiến tranh lạnh, tớ khó chịu, tớ ngột ngạt. Nghĩ tới cái ngày nào đó để cô ấy đi, tớ càng khó chịu, trái tim như bị dao cắt, tớ còn có thể nghe thấy cả âm thanh đau nhói như xé thịt. Tớ hạ thấp bản thân, hằng ngày dỗ dành cho cô ấy vui, chiều theo tính tình của cô ấy, chỉ muốn cô ấy có thể cười, có thể quên những chuyện sai lầm mà tớ đã gây ra. Tớ nói với cô ấy, không yêu tớ cũng không quan trọng, chỉ cần tớ yêu cô ấy là được rồi. Lừa được ai? Ngay cả bản thân cũng không lừa nổi. Mỗi ngày đều mong cô ấy có thể thích tớ một chút, chỉ cần một chút là được, thế là đủ với tớ. Nhưng dù tớ làm bao nhiêu việc cũng không thể sánh bằng ngón tay kẻ khác. Tớ hận là sao không biết cô ấy sớm hơn, nếu thế, tớ sẽ sống ngay cạnh nhà cô ấy, để cô ấy thích tớ một chút. Tớ…”
Tần Hạo đột nhiên im lặng, như nghẹn họng, ánh mắt đau đớn. Kể cả lúc thức hay ngủ, anh chỉ mong cô cười một cách thật lòng. “Tớ, tớ thấy cô ấy cười, nói với tớ mấy câu dịu dàng, lúc ấy tớ cảm thấy cuộc sống thật thú vị. Dù cho lần nào vui vẻ cũng phải đổi lấy chua cay. Tớ…”
Tống Thư Ngu ngồi im không nói, nét mặt có chút xúc động. Đợi cho hơi thở của Tần Hạo ổn định trở lại mới nhẹ nhàng nói: “Cậu đứng ở góc độ của cô ấy nghĩ mà xem, cô ấy không vui, cậu chỉ quan tâm đến niềm vui của bản thân thôi sao?”.
Trong mắt Tần Hạo đột nhiên lóe lên một tia kiên quyết, “Tớ có thể tìm được cách để làm cô ấy vui”.
Tống Thư Ngu thở dài, “Hai người là hai con nhím”. Sự ngang ngược của anh và sự kiêu ngạo của cô đều giống như những chiếc lông nhím, ngày nào còn chưa nhổ bỏ thì hai người còn chưa dừng lại. “Tiểu Ngũ, không nhổ những cái gai nhọn trên người ra mà cứ thế tiến lại thì sẽ làm cô ấy bị tổn thương. Suy nghĩ về những việc bản thân đã làm, cậu nói là vì muốn tốt cho cô ấy. Cậu tự hỏi mình xem, cậu lấy cách cô ấy cần để đối tốt với cô ấy, hay là cứ cho rằng cách mình nghĩ, mình làm là đương nhiên?” Nói xong thấy biểu cảm của bạn phức tạp, anh chần chừ rồi thở dài chán nản. “Đứng dậy, tìm chỗ nào ngồi một chút. Cứ ngồi thừ ở đây cũng chẳng ích gì.”
Tần Hạo lẩm bẩm như không nghe thấy: “Nhổ gai? Trái tim tớ đã trao hết cho cô ấy rồi, còn có chiếc gai nào chứ?”.
Tống Thư Ngu nghiến răng, nghiêm mặt, “Cậu thích cô ấy thế nào là chuyện của cậu, người ta hà tất phải đáp lại. Cái gì cũng đều theo ý của cậu chỉ khiến mọi việc đi ngược lại. Cậu yêu quá nên đầu óc hồ đồ rồi sao? Điều này cũng không hiểu? Đứng dậy, tìm chỗ nào đó ăn cơm”.
Tần Hạo ừ hữ một tiếng rồi đứng thẳng dậy, lúc đi ra cửa còn không quên liếc nhìn dấu tích bừa bộn trên nền nhà bếp.
“Phương Tồn Chính đối tốt với tôi, trước nay không đòi bất kỳ báo đáp gì. Ngay cả khi tôi cự tuyệt anh ấy, anh ấy cũng không nói với tôi một câu gây tổn thương. Anh đừng đem anh ấy ra mà so sánh, anh không đủ tư cách, ngay cả một ngón tay của anh ấy anh cũng không sánh bằng.”
Cánh tay anh cứng đờ, đóng cửa lại, trong lòng trào dâng nỗi xót xa đau đớn.






“Hôm nay không đến”, Hà Tâm Mi mở góc rèm ra quay đầu báo, làm cho Ninh Tiểu Nhã cũng tò mò thò đầu, nhìn về chỗ người đó đứng hai ngày trước.
“Học tối các cậu không đi à?”, Trần Uyển hỏi.
“Cậu không đi? Người ta không ở đây mà cậu còn trốn học à?”
“Chân tớ đau.” Trần Uyển cũng không chối, vết bỏng ở chân đã vỡ, chảy dịch ra rồi, nhưng vẫn đau, đặc biệt là lúc cử động, vết thương vô cùng đau rát.
“Hôm nay sao lại không đến? Trần Uyển, tim cậu cũng sắt đá quá, trời lạnh thế này mà để mặc anh ấy đứng dưới, không cho người ta cơ hội nào.” Ninh Tiểu Nhã đang trong thời gian yêu đương tha thiết, hận không thể cho cả thế giới hạnh phúc như mình, tiếp tục nói: “Ông Trời không giúp anh ấy, nếu như tối qua đổ một trận mưa lớn, tớ không tin cậu vẫn ngồi đây”.
Trần Uyển nhìn anh ta không hiểu.
“Anh tới chỗ bạn hữu ở Cục thành phố, cùng một hệ thống cả”, Phương Tồn Chính cầm nửa quả quýt, giọng úp úp mở mở, “Em vẫn chưa hiểu? Cái tên ở tỉnh đó là Hạ Phong Tử. Không lâu sau đó thì hắn ta bị bắt”.
“Ý anh là…”
Phương Tồn Chính gật đầu.
Trần Uyển ngập ngừng nói: “Em không biết việc của anh ấy, đúng ra thì anh ấy và mấy người kia không có mối bất hòa liên can đến lợi ích của nhau”.
“Anh cũng không rõ. Hạ Phong Tử ôm chân Giang Lỗi, một năm nay vênh váo tự đắc. Em biết Giang Lỗi chứ? Người năm đó đánh nhau ở Đường Hội. Càng không biết người tiếp nhận công trình ở con đường phía tây là ai, cấp trên của Giang Lỗi là nhà họ Hồng, theo lý mà nói thì Tần Tiểu Ngũ và các vị công tử này chẳng phải cùng nhóm sao? Sao lại có đấu tranh nội bộ?”
Trước mặt Trần Uyển hiện lên gương mặt trắng bệch cùng nụ cười nham hiểm của Hồng Kiến Học, đột nhiên thấy lạnh người. Nắm chặt áo, nói giấu giếm: “Bọn họ và chúng ta không cùng một thế giới, làm sao chúng ta hiểu được. Anh đừng quá đa ngh


XtGem Forum catalog