XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trầm Hương Uyển

Trầm Hương Uyển

Tác giả: Bộ Vi Lan

Ngày cập nhật: 02:51 22/12/2015

Lượt xem: 1342485

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2485 lượt.

ông chịu nổi ánh mắt trách móc của cô ấy, khẽ rủa: “Đàn bà khó dạy!”.
Tống Thư Ngu vừa đi xem đống bừa bộn trong nhà bếp, nghe xong không nén được cười. “Tớ thấy cậu đang vui lắm. Hai người đó, lấy chuyện đánh nhau làm niềm vui đúng không?”, nói rồi không thèm nhìn ánh mắt như dao của Hà Tâm Mi, khuyên Tần Hạo: “Đi thay đồ trước đi, ra rồi từ từ nói”.
Cô từ chối lời đề nghị đưa về trường của Tống Thư Ngu là muốn bộc bạch hết với Hà Tâm Mi, hơn nửa năm nay, cô đấu tranh để kiềm chế… Lúc Hà Tâm Mi như con sư tử mẹ bổ nhào vào Tần Hạo, đột nhiên cô có mong muốn bộc bạch tất cả những điều trong lòng với người khác.
Ngồi đợi ở băng ghế trạm xe bus, từng sự việc cứ trỗi dậy và hiện rõ ràng, cô kể từ lần đầu tiên gặp, cô và Tần Hạo đã qua lại gần hai năm trời. Cô nghĩ mình có thể bật khóc giữa đường, nhưng một giọt nước mắt cũng không chảy ra, cho dù là nghĩ đến cảnh tàn khốc nhất thì giọng nói của cô vẫn lạnh tanh, giống như một người bàng quan đang kể câu chuyện chẳng liên can tới mình.
Hà Tâm Mi đứng lên ngồi xuống không biết bao nhiêu lần. Sắc mặt cô ấy thay đổi liên tục theo mỗi tình tiết trong câu chuyện, lúc đỏ lúc trắng bệch, tay lúc nắm chặt lúc thả lỏng. Cuối cùng lẩm bẩm: “Tố cáo anh ta! Tố cáo anh ta!”. Cô ấy huơ huơ nắm đấm trong không khí, nghiến răng nghiến lợi nói: “Tớ cứ tưởng anh ta chỉ là kẻ chưa chững chạc, không ngờ nhân phẩm… Tên cặn bã!”.
Trần Uyển nhìn về phía trước không biết là chiếc xe thứ mấy đang đến, buồn bã nhắc lại: “Tố cáo anh ta? Gần đây cậu có xem tin tức không? Người mới nhận chức đó? Cũng họ Tần”.
Hà Tâm Mi đột nhiên nhụt chí, chửi tục một câu, rồi ngồi xuống, tức tối nói: “Tưởng Tiểu Vi đó, ngay từ đầu tớ đã nói cô ta không phải là người tốt, một người đàn bà không chồng mà có một đứa con, lại ở cái nhà như thế, từ đầu tới chân toàn hàng hiệu. Cậu quá thật thà, còn xem cô ta là mục tiêu phấn đấu nữa chứ”.
“Làm sao tớ biết được?”, Trần Uyển gượng cười, “Hai tháng trước cùng anh ta đi tập đánh bóng tường còn gặp Tưởng Tiểu Vi, cô ta thăm dò tớ một lượt rồi tỏ thái độ như thông cảm. Tớ cứ lúc nào nghĩ đến người nằm bên cạnh mình không biết đã nằm với nhiêu người phụ nữ là lại thấy buồn nôn. Tay anh ta đã vuốt ve biết bao người phụ nữ khác, miệng…”.
Hà Tâm Mi giật nảy mình, “Ý cậu là anh ta vẫn đi lăng nhăng?”.
“Tớ không biết, tớ không chắc chắn. Tớ là gì chứ? Tớ là gì đối với anh ta chứ? Anh ta chỉ xem tớ là… ngày nào đó anh ta sẽ chán ghét và tớ được giải thoát”, Trần Uyển chỉ lắc đầu, “Bây giờ tớ không biết có thể tin tưởng điều gì? Nhân đạo? Công bằng? Đạo đức?”.
Hà Tâm Mi im lặng nhìn Trần Uyển hồi lâu, khẽ hỏi: “Sao không khóc? Khóc ra sẽ dễ chịu hơn”.
Trần Uyển lắc đầu, “Khóc không nổi. Nhớ lại thì tớ cũng khóc có mấy lần. Tớ như bị chai sạn rồi”, cô ngập ngừng, bỗng có chút nghẹn ngào, “Nhưng tớ rất sợ, hơn nửa năm nay, mỗi lần anh ta cười với tớ, nói chuyện với tớ, tớ đều rất sợ hãi. Tớ hiểu là anh ta muốn xin lỗi tớ, nhưng anh ta càng tốt tớ càng thấy run sợ trong lòng. Tớ luôn cảm thấy mọi việc không đơn giản như vậy, biết đâu một ngày nào đó anh ta lại trở mặt. Tớ cẩn thận đề phòng, thậm chí là cố ý khiêu khích anh ta, muốn xem xem đâu là con người thực của anh ta. Giống như hôm nay, tớ cố gắng khơi dậy được cơn phẫn nộ trong anh ta, tớ cố gắng thuyết phục bản thân anh ta thật sự là kẻ đồi bại, nhưng lại thất vọng, thất vọng đến mức không thể tưởng tượng được. Tớ hoài nghi có phải mình bị điên rồi không, đối với anh ta, còn có gì kỳ vọng? Còn có gì thất vọng? Thấy anh ta buồn, đáng lý ra tớ phải vui mừng, có điều gì mà buồn chứ? Tớ thật sự điên mất rồi”, cô lẩm bẩm, càng nói càng thấy chẳng đâu vào đâu.
Hà Tâm Mi im lặng không nói, cơn gió thu nhẹ thổi, cảm giác mát mẻ như lùa vào tận con tim. “Cậu đừng nói với tớ là cậu yêu anh ta rồi đấy.”
Trần Uyển nhất thời không nhận ra được hàm ý của câu nói đó, ngẩng đầu lên nhìn, sự cảm thông trong ánh mắt Hà Tâm Mi như mũi tên bắn vào tim, trong phút chốc xuyên qua bộ giáp cô đang mặc, máu như đông lại, đầu óc mơ hồ. Hồi lâu mới ấp úng nói: “Không thể. Con người anh ta như vậy, sao tớ có thể yêu chứ? Tớ đã xem thường bản thân mà sống thiếu kiên nhẫn rồi sao?”.
“Con người cô ấy như thế, vì sao tớ phải xu nịnh chứ? Lòng tự trọng chẳng ra cái quái gì, tự cho mình là thanh cao, tính tình nóng nảy, nói không nể mặt người khác, không vui thì mặt lạnh như băng, ánh mắt lạnh lùng xuyên thấu vào tâm can người khác. Tớ vì cô ấy mà làm biết bao nhiêu việc nhưng vẫn chẳng được xem là tốt, thỉnh thoảng nở một nụ cười, nhưng nói một câu không phải là lập tức thay đổi ánh mắt”. Tần Hạo chăm chú nhìn vào vị trí Trần Uyển hay ngồi trên sofa, như thể đang nói chuyện với cô.
“Đừng làm bộ mặt đó! Cậu muốn con gái nhà người ta cho… Tình bạn bao nhiêu năm, tớ cứ nghĩ cậu ham chơi, chưa xác định rõ ràng, thật không ngờ cậu có thể làm ra những việc đó. Tớ cứ nghĩ mình đã giúp đỡ cậu mà thấy hối hận, chẳng phải là tớ nối giáo cho giặc sao? Nếu không hợp thì sớm chia tay đi, đừng cố làm khổ người khổ mình n