Tác giả: Mộc Phạn
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1341481
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1481 lượt.
ở bên trong”. Anh ta làm như mình mới là chủ nhân căn phòng không bằng.
Mông Mông nhìn thấy Sở Kinh Dương, lập tức hiểu ngay tại sao vừa về đến ký túc đã có người giục cô chạy đến đây, nhất định là ai đó đã nhìn thấy Sở Kinh Dương vào chỗ Lạc Trần. Mấy người đó cũng không nói rõ ràng, lấy mình làm bia đỡ đạn, khiến cô còn tưởng xảy ra chuyện gì lớn cơ. Có điều, theo những quan sát gần đây của cô, Sở Kinh Dương với Lạc Trần cũng chẳng mấy khi gặp nhau.
“Anh Sở sao lại ở đây?” Mông Mông cũng không khách sáo, hóng chuyện rất chuyên nghiệp. Cô không phải paparazzi, nhiều nhất thì cũng chỉ là phỏng vấn, sau đó tự mình gọt giũa chau chuốt mà thôi.
“Tôi đến dùng cơm trưa với Lạc Trần. Em ăn chưa? Hay là cùng ăn đi, chúng tôi cũng đang chuẩn bị ăn đây”.
“Vậy sao, thế thì em đúng là có phúc ăn rồi”. Mông Mông sớm đã nhận ra sắc mặt không bình thường của Lạc Trần nhưng dù sao cũng đã vào hang cọp rồi, thôi thì cứ coi da mặt mình dày như tường đồng vách sắt vậy. Hơn nữa, Lạc Trần chỉ coi anh chàng họ Sở kia như người qua đường, chắc cô ấy cũng chẳng để ý đâu.
Cơm lúc này cũng vừa xong, Sở Kinh Dương dọn đồ ra Lạc Trần cũng đành phải chiều theo, cùng ăn cơm thôi. May mà thức ăn hôm nay làm khá nhiều, nếu không với trạng thái lúc này của Mông Mông, nhất định là chẳng đủ ăn. Cô ấy vừa ăn vừa nói, “Ngon lắm, Lạc Trần, tay nghề của cậu đúng là không đơn giản đâu nhỉ?”.
Đúng thế, tay nghề của Sở Kinh Dương quả không tồi chút nào. Lạc Trần mặc dù rất có năng khiếu bếp núc nhưng cô chỉ giỏi những món ăn đơn giản thường ngày, không thể so sánh với Sở Kinh Dương đã từng được học các món ăn trong nhà hàng. Huống hồ thầy dạy cho Sở Kinh Dương lại là đầu bếp trưởng, là siêu đầu bếp có tiếng, đương nhiên những món ăn đơn giản này cũng mang hương vị đặc biệt.
Lạc Trần cũng không giải thích rằng mấy món đó không phải do mình làm. Hơn nữa cũng chẳng cần thiết, tạp dề vẫn còn đang quấn quanh người Sở Kinh Dương, chỉ là Mông Mông không nói toẹt ra mà thôi.
Ăn cơm xong, Sở Kinh Dương thu dọn rồi nói có việc đi trước. Từ đầu đến cuối Lạc Trần không hề giúp anh ta, việc này đối với Lạc Trần mà nói đúng là một trải nghiệm hoàn toàn mới: được người khác chăm sóc, cô hoàn toàn không phải động tay vào. Càng đáng nói hơn là sự chăm sóc này lại đến từ Sở Kinh Dương. Chỉ cần anh ta có mặt ở đó, cho dù Lạc Trần theo thói quen định làm gì, anh ta đều không cho cô làm, Lạc Trần cũng không thích cứ phải nhường qua nhường lại với người khác nên đành để mặc anh ta.
Khi Sở Kinh Dương về, Lạc Trần và Mông Mông đang chen nhau ngồi tên một chiếc ghế, xem bộ phim Hàn Quốc mà theo theo lời Mông Mông là cực kỳ hay. Sở Kinh Dương ấn Lạc Trần ngồi xuống, không cho cô đứng dậy. Thực ra Lạc Trần cũng không có ý định tiễn anh ta mà là muốn nhanh chóng khóa cửa lại. Sở Kinh Dương ghé sát tai cô nói: “Để anh lấy công chuộc tội nhé, việc gì anh cũng sẽ làm, được không?”, sau đó liền đi ra ngoài.
Lạc Trần hoàn toàn không biết tình tiết bộ phim diễn biến ra sao, bời vì vừa thấy nam chính xuất hiện là Mông Mông đã hét ầm lên, “Nhìn kìa, nhìn kìa, ánh mắt anh ấy, tay anh ấy, cái áo anh ấy mặc, giày của anh ấy…”. Tóm lại, đến một chi tiết nhỏ nhất cũng bị Mông Mông phóng đại lên rồi đem ra khen ngợi đầy sùng bái. Sau đó, Lạc Trần không thể chịu được nữa, hỏi: “Mông Mông, anh chàng đó đẹp trai đến vậy sao?”.
“Đương nhiên không bằng Sở Kinh Dương của cậu rồi! Hà hà, cậu xong đời rồi, nhất định đã có rất nhiều người nhìn thấy Sở Kinh Dương đi vào phòng cậu, ở lại trong đó mấy tiếng đồng hồ mới chịu ra. Cũng may là mình đến đây, nếu không sự trong sạch của cậu xem ra khó lòng bảo toàn”.
Vẻ khoa trương của Mông Mông khiến Lạc Trần bật cười, “Mình thấy cậu đến thì sự trong sạch của mình mới khó bảo toàn đấy. Mau quay về phòng cậu đi, mình muốn đến thư viện mượn sách”. Dường như cần ở cùng với Mông Mông, chẳng ai có thể không cười cả.
“Cậu còn dám ra khỏi phòng sao, không sợ có người chặn đường à?”
“Chặn đường mình làm gì?”
“Cậu ngây thơ hay giả vở ngây thơ đấy. Cậu và Sở Kinh Dương cô nam quả nữ ở chung một phòng, mấy kẻ hâm mộ anh ta liệu có bỏ qua cho cậu không?”
Đúng là phải phòng bị, Lạc Trần không muốn vì Sở Kinh Dương mà bị mình chèn ép, thật oan uổng.
“Vậy ngày mai mình sẽ đi”. Tránh voi chẳng xấu mặt nào.
“Đúng là nên thế. Chuyện bên ngoài mình sẽ che chắn giúp cậu, nhưng cậu và Sở Kinh Dương nên thống nhất cách nói, anh ta nhất định có cách giúp cậu”.
Lạc Trần nghĩ, phiền phức cũng từ anh ta mà ra, mình vì chuyện này mà nhờ anh ta che chắn, chẳng phải là trúng kế rồi sao. “Nói sau đi, dù sao cũng chẳng nghiêm trọng đến thế”.
“Cậu đừng có coi thường Sở Kinh Dương. Cậu thấy anh ta đi giữa rừng hoa mà không dính vào người lấy một chiếc lá chưa. Thế cũng đủ biết khả năng của anh ta rồi đấy. Anh ta có thể khiến cho mọi người ai ai cũng thích mình, lại không đắc tội với ai, chắc chắn sẽ có cách giúp cậu giải quyết mọi việc thỏa đáng, không kẻ nào dám làm phiền”.
Lạc Trần nghe Mông Mông nói thế, không kìm được ngh