Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trần Thế

Trần Thế

Tác giả: Mộc Phạn

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1341704

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1704 lượt.

hật vất vả. Trưa nay ăn gì? Anh đói rồi”. Nói xong, anh ta tự ý đi vào trong bếp.
Lạc Trần ngồi xuống mép giường. Đây là người con trai lạnh lùng tàn bạo trong ấn tượng của cô đấy sao? Anh ta giờ đây đã trở nên cao lớn, có khí thế và sự oai nghiêm không che giấu được. Anh ta vì sao lại trở nên khép nép như thế chứ? Ngoài Lâm Tự, Lạc Trần chẳng nghĩ ra được cách giải thích nào khác, không ngờ danh tiếng của Lâm Tự còn có công dụng này nữa. Mặc dù là cáo mượn oai hùm, nhưng chỉ cần có uy lực là được. Lạc Trần quyết định mặc kệ Sở Kinh Dương, dù sao anh ta cũng chẳng dám làm gì cô. Lạc Trần dựa người vào thành giường, như đang suy tư, lại dường như chẳng nghĩ gì, mùi thuốc lá thoang thoảng trên ghế sofa do Sở Kinh Dương lưu lại cũng giống hệt sự kiêu ngạo của chính anh ta, không thể xem nhẹ.
Một lúc sau, Lạc Trần nghe thấy có tiếng lạch cạnh vọng ra từ trong bếp, thêm một lúc nữa thì nữa thì mùi thức ăn bay ra thơm phức. Sở Kinh Dương nấu cơm!
Lạc Trần nhấc đôi chân đã có chút tê, từ từ tiến vào trong bếp. Sở Kinh Dương đeo chiếc tạp dề màu xanh nhạt quanh eo đang làm đồ ăn, một món rau một món mặn, thêm một tô canh, xem ra cũng rất đúng tiêu chuẩn.
“Nếm thử xem, anh học được trong thời gian đi làm thêm sau khi tốt nghiệp trung học đấy”. Sở Kinh Dương đưa bát đũa cho Lạc Trần. Cô cầm đôi đũa, nghĩ một lúc rồi nói: “Sở Kinh Dương, anh đừng phí công vô ích ở đây nữa, cho dù là mục đích gì, năm đó tôi đã không giúp được bản thân mình thì bây giờ tôi cũng không thể giúp được anh đâu”. Cô không muốn vì Lâm Tự mà phải qua lại với Sở Kinh Dương.
Sở Kinh Dương nghe thấy thế, nụ cười trên môi lập tức biến mất, dường như nụ cười đó chỉ là để trang trí, lúc nào cũng có thể lấy xuống. Anh nhìn Lạc Trần chằm chằm, nhiệt độ trong phòng đột nhiên hạ xuống vài độ khiến người ta có cảm giác lạnh.
“Đối với em, Lâm Tự giỏi giang như vậy sao, còn anh trong mắt em chỉ là kẻ trục lợi? Em cho rằng anh đối tốt với em là bởi vì bây giờ em là bà chủ nhỏ nhà họ Lâm?”
Lạc Trần nghe anh ta nói ra những lời mình định nói cũng không cảm thấy có gì phải ngại ngùng, ngẩng đầu lên nhìn Sở Kinh Dương, “Có thể không phải là hoàn toàn, nhưng cũng có liên quan phải không? Tôi cảm thấy thái độ của anh trước sau có thay đổi”. Đúng thật, khi mới gặp lại, Lạc Trần không cảm nhận được sự tôn trọng của Sở Kinh Dương dành cho mình.
Sở Kinh Dương ngồi xuống, nhìn Lạc Trần nói: “Cho dù sau này công ty anh có hợp tác với Hoa Lâm thì đó là đôi bên cùng có lợi. Cho dù không phải Hoa Lâm thì cũng sẽ có công ty khác, đối với anh mà nói, chẳng có khác biệt gì quá lớn, chỉ là khởi điểm không giống nhau thôi. Thậm chí anh còn có thể hợp tác với công ty nước ngoài, trên thương trường, chỉ có thể dùng hai từ lợi ích để nói chuyện, hoàn toàn không liên quan đến yêu ghét cá nhân”.
“Lạc Trần, chính anh cũng chẳng biết vì sao bây giờ anh lại muốn lấy lòng em, bởi vậy anh không thể giải thích cho em rõ được. Em chỉ cần đón nhận, đừng suy đoán động cơ và ý đồ gì cả, như thế đối với cả hai đều nhẹ nhàng hơn. Anh không cần phải xu nịnh ai để phát triển sự nghiệp của mình, chút tự trọng đó anh vẫn còn”.
“Huống hồ, với ấn tượng của em về anh, nếu nịnh nọt bợ đỡ em thì thà rằng anh tự đi tìm Lâm Tự còn hơn, sao anh lại làm việc vô ích như thế chứ?”
“Lạc Trần, anh đã mở công ty thì hoàn toàn không phải nhờ ai mới kiếm được cơm, là sản phẩm anh làm ra tốt, muốn mời người khác cùng hưởng, cùng hợp tác để nâng mức lợi nhuận lên cao nhất”. Sở Kinh Dương hoàn toàn không phủ định khả năng sẽ hợp tác cùng với Lâm Tự, dù sao Hoa Lâm cũng là một công ty lớn như thế, chuyện sau này không ai dám nói trước.
“Vậy anh là vì cái gì?”
“Anh không biết. Anh chỉ muốn được ở bên cạnh em. Nhiều năm như thế không gặp em, anh vẫn sống rất tốt, nhưng bây giờ gặp lại rồi thì cảm thấy, nếu không làm như vậy chính anh cũng không chịu nổi”.
“Nhưng nếu anh ở bên cạnh tôi, thì tôi sẽ không chịu nổi”.
“Anh sẽ chỉ xuất hiện trong thời gian em ở trường, chỉ đơn thuần là quan hệ bạn học thôi. Hơn nữa anh cũng rất bận, không phải lúc nào cũng có thời gian để quấy rầy em đâu”.
Nghĩ đến đám người hâm mộ anh ta, Lạc Trần bỗng thấy đau đầu: “Không được”.
“Tại sao không được?”
“Sở Kinh Dương, cho dù chúng ta gặp nhau, tôi cũng hy vọng chúng ta chỉ dừng ở mức quan hệ bạn bè bình thường. Tôi không muốn ó sự tiếp xúc riêng tư gì với anh, không muốn người khác hiểu nhầm, tránh gây phiền phức”.
“Người khác? Ý em là Lâm Tự?”
“Tất cả mọi người, bao gồm cả anh ấy”.
Sự từ chối của Lạc Trần đã quá rõ ràng, Sở Kinh Dương không còn gì để nói nữa. Yêu cầu của anh vốn không có lý do chính đáng, chẳng cách nào bắt cô làm theo được. Anh đang cảm thấy có chút thất vọng thì đột nhiên có tiếng gõ cửa.
“Lạc Trần, Lạc Trần, cậu có ở đó không?” Là Mông Mông, thỉnh thoảng cô ấy thường qua tìm Lạc Trần, rủ đến căng tin ăn cơm.
Lạc Trần còn chưa kịp suy nghĩ xem có nên mở cửa hay không thì Sở Kinh Dương ngồi bên cạnh đã đứng dậy, bước vài bước ra mở cửa, “Mời vào, Lạc Trần