Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trần Thế

Trần Thế

Tác giả: Mộc Phạn

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1341523

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1523 lượt.

ĩ: “Mình biết thừa bản lĩnh của anh ta rồi, trở mặt như trở bàn tay, đổi trắng thay đen, hô thần gọi quỷ, việc gì cũng có thể làm được, thế thì có gì hay đâu cơ chứ? Kính nhi viễn chi[1'>, đó mới là thượng sách”.
[1'> Kính nhi viễn chi: bắt nguồn từ câu nói của Khổng Tử trong Luận ngữ – Ung dã. Câu này thường được dùng trong các trường hợp: bề ngoài tỏ ra kính nể, tôn trọng đối phương nhưng thực ra là không muốn gần gũi, tiếp cận đối tượng đó; hoặc dùng trong các trường hợp mỉa mai, châm biếm khi mình không muốn tiếp cận với một đối tương nào đó.






Đánh Thức Dây Đàn Cảm Xúc
Sở Kinh Dương dù sao cũng không phải là nhân vật chính trong cuộc sống của Lạc Trần, sau khi xác lập rõ vị trí của anh ta trong lòng mình xong, cô chẳng nghĩ tới nữa.
Phản ứng của Lạc Trần không nằm ngoài dự đoán của Sở Kinh Dương, cô đương nhiên cho rằng càng ít phiền phức càng tốt. Anh đã sớm ngầm dặn dò xuống dưới, nghiêm cấm không cho bất kỳ ai được gây phiền phức cho Lạc Trần. Sở Kinh Dương không giống Lâm Tự chỉ đi đường thẳng, anh ta luôn đi song song cả đường thẳng và đường vòng. Vì thế, thế lực của Sở Kinh Dương ở trường đại học C rất lớn, trên trời dưới đất đều nằm gọn trong tay anh. Anh ta muốn bảo vệ Lạc Trần, không cần phải nói rõ lý do, cũng không cần tự ra mặt thì vẫn không có ai dám động đến Lạc Trần.
Vì vậy, Lạc Trần thận trọng mấy ngày, không thấy có gì khác thường, chẳng ai để ý đến cô, giống như Sở Kinh Dương chưa từng xuất hiện trong đời cô vậy, mặc dù cái sự không có gì khác thường này bản thân nó cũng đã khác thường rồi. Sở Kinh Dương không tìm Lạc Trần nữa, nhưng điều đó không có nghĩa là anh không xuất hiện bên cạnh cô. Lạc Trần phát hiện, sau tiết học buổi tối, Sở Kinh Dương luôn theo sau cô một khoảng cách nhất định, đưa cô đến tận bến xe buýt. Phần lớn thời gian, anh sẽ cầm theo điếu thuốc, không nhanh không chậm đi theo cô, thỉnh thoảng anh còn khe khẽ hát. Bất luận là mùi thuốc hay tiếng hát của anh đều được gió đưa đến, bao lấy Lạc Trần, khiến Lạc Trần nhận ra sự tồn tại của anh.
Nếu Sở Kinh Dương đã không chủ động bắt chuyện với cô thì cô cũng không thèm để ý tới anh, coi như anh không tồn tại. Vì thế, trong trường đại học C, mọi người đều ngầm hiểu là Sở Kinh Dương vướng vào lưới tình, Lăng Lạc Trần cũng không giải thích.
Cô quay đầu lại nhìn Lâm Tự, ánh mắt anh rất kiên quyết, anh thực sự đã chịu đựng đủ thẩm mỹ ăn mặc của Lạc Trần rồi, không những không thể cảm nhận được sức hấp dẫn của nữ giới mà còn quê vô cùng. Lạc Trần cảm thấy nếu cô không ngoan ngoãn nghe lời mặc vào thì chắc cũng đừng nghĩ đến chuyện đi học nữa. Thôi được, chọn chiếc áo khoác thường thường một chút, cùng lắm là đến trường không cởi áo khoác. Nghĩ đến đây, Lạc Trần bắt đầu thay quần áo.
Mặc dù đang vội, nhưng Lạc Trần vẫn là người biết giữ ý tứ, quần dài màu trắng nên bộ quần áo lót màu hồng nhạt đang mặc phải thay.
“Cho dù em không quan tâm tới những người coi trọng vẻ bề ngoài của em, nhưng cũng đừng giấu mình đi như thế. Em đẹp, trước hết là vì chính bản thân em đã. Tuổi trẻ chỉ có một lần thôi”. Lâm Tự nói xong liền tìm đến môi cô, hôn một cái thật sâu.
Lâm Tự là người có khả năng kiềm chế rất tốt, nhu cầu của anh đều vào ban đêm, mặc dù ban ngày anh ít khi xuất hiện ở nhà nhưng những lúc đó anh rất đứng đắn. Có thể là vì Lạc Trần, cũng có thể đơn thuần chỉ là vì chính bản thân mình, anh nghiêm túc thực hiện quy định mà hai người đã đề ra vào đêm tân hôn, không tràn lan vô độ. Anh cũng tuân thủ nghiêm ngặt lời hứa của mình, rất cẩn thận trong đời sống cá nhân, không hề có bất kỳ tin đồn nào liên quan đến anh cả.
Kỹ năng hôn của Lâm Tự rất tốt, thêm vào đó là sự quen thuộc và thân mật giữa hai người, mặc dù không thể nói là cả hai đã hoàn toàn hiểu hết về nhau, nhưng đối với hoạt động tương tác này, hai người đều rất nhiệt tình, làm đối phương vui, đồng thời cũng thỏa mãn chính mình.
Vì vậy, khi Lâm Tự chủ động kết thúc nụ hôn đó, Lạc Trần lại quyến luyến với theo, đến khi thật sự kết thúc được thì cả hai đều thở hổn hển. Lâm Tự dùng trán mình tì vào trán Lạc Trần, hơi thở của anh khiến cô cảm thấy buồn buồn, giống như muốn hắt hơi lại giống như tim cũng tê dại. Cô nhìn đôi môi của Lâm Tự, vô cùng muốn hôn lên đó, cảm thấy cứ như thế mà dính lấy nhau cũng rất tuyệt.
Lạc Trần đã dần thích ứng với cách nói chuyện của anh, Lâm Tự dùng thái độ khuyên bảo để nói chuyện, có thể nhận ra sự quan tâm của anh trong đó, trái tim cô cũng vì thế mà trở nên rất dễ bị rung động, rất dễ bị thuyết phục.
“Vâng”, Lạc Trần gật đầu. Sau việc này, cô nhanh chóng nhận thức được sự ngốc nghếch của mình, cô đã hoàn toàn không hề do dự mặc bộ quần áo anh chọn, nhưng đến trường người bị chú ý lại là cô. Từ đó, Lạc Trần ăn mặc rất tùy tiện, cô mặc theo thói quen và sở thích của mình, cũng không cần lo lắng sẽ gây chú ý cho người khác.
Trở nên xinh đẹp thì đương nhiên sẽ có phiền phức. Lạc Trần vốn đã lột xác nhờ tình yêu, trở thành một


The Soda Pop