Tác giả: Mộc Phạn
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1341486
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1486 lượt.
người phụ nữ hấp dẫn. Huống hồ cô vốn có khí chất trời sinh, giờ lại biết ăn mặc trang điểm, đứng bên cạnh những cô gái chỉ vừa qua giai đoạn dậy thì, cô đương nhiên trở thành mục tiêu theo đuổi của các nam sinh viên trong trường. Lạc Trần luôn cư xử hòa nhã thân thiện với mọi người, không đắc tội với người khác, lúc nào cũng khiêm tốn lễ phép, do vậy cô không chỉ nhận được ánh mắt ngưỡng mộ của nam sinh viên ở cách khoa, mà mối quan hệ với các bạn nữ cũng không tồi.
Nhưng đối với các nam sinh theo đuổi mình, Lạc Trần luôn thể hiện rõ ràng, dù sao cô cũng đã kết hôn rồi, nên tự giác một chút. Cô dứt khoát từ chối những người có ý với mình, nhưng cố gắng không khiến người ta khó xử. Cô không tham gia bất kỳ cuộc vui mang tính cá nhân nào, cũng chưa bao giờ tỏ ra thân thiết hay gần gũi quá mức với bất kỳ ai. Cho dù là thế, bọn con trai vẫn liên tục tấn công, họ cho rằng chỉ cần Lạc Trần chưa nhận lời ai thì họ vẫn có cơ hội. Điện thoại liên hệ của Lạc Trần luôn để số nhà của Lạc Sa, bởi vì bác Vương thường xuyên ở nhà, hơn nữa cô cũng cho rằng Lâm Tự không thích chuông điện thoại đổ liên tục. Vì vậy, rất nhiều nam sinh tìm mọi cách để biết được số điện thoại của cô, nghĩ ra rất nhiều lý do để gọi điện thoại cho cô, nhưng cô đều yêu cầu bác Vương trả lời thẳng rằng cô không tiện nghe điện. Những cuộc điện thoại như thế bác Vương nhận nhiều rồi, cho dù lập trường của Lạc Trần rất kiên định, nhưng bác Vương vẫn tỏ ra lo lắng cho cô: “Để cậu chủ biết thì không biết sẽ thế nào”.
Thực ra Lâm Tựu có biết thì cũng chẳng sao, Lạc Trần cảm thấy anh căn bản là không thèm để ý.
Ngoài cách bày tỏ trực tiếp, cũng có người dùng phương pháp gián tiếp để tỏ tình với Lạc Trần. Khi bị Lạc Trần từ chối thẳng thừng nhiều lần, có người lại đổi sang viết thư rồi gửi đến địa chỉ phòng ký túc cô ở. Vào thời đại công nghệ thông tin phát triển như hiện nay, chỉ riêng việc dùng thư viết tay để tỏ tình cũng đủ lãng mạn rồi. Lạc Trần thường giữ thư ở phòng ký túc, dần dần xử lý bằng hết, không bao giờ hồi âm. Nhưng cô đã chịu nhận thư thì đã tốt hơn nhiều so với việc bị từ chối thẳng, xem như cũng nể mặt người gửi.
Lâu dần, nhiều người thấy khó mà rút lui. Tình yêu thời sinh viên đa phần được xây dựng trên nền tảng của việc yêu thích lẫn nhau, không duy trì được bao lâu thực ra cũng chẳng có gì là lạ.
Thời gian đầu Lạc Trần không đọc thư, cho rằng cứ lạnh lùng xử lý thì tốt hơn, lâu dần bọn họ sẽ tự động thay đổi mục tiêu, thích người khác. Nhưng, cũng có một vài người rất kiên trì, kiên trì đến mức Lạc Trần cũng cảm thấy tò mò chẳng biết họ viết những gì mà lá nào lá nấy đều rất dài, liệu có giống như một người bạn nào đó đã nói, ngày ngày chẳng có gì để viết, đành phải ngồi chép sách ra không?
Lạc Trần đọc bức thư mà một anh bạn cùng lớp tên là Lưu Chi Xuyên viết cho cô. Tỉ lệ nam nữ ở khoa Ngoại ngữ mất cân bằng nghiêm trọng, mấy sinh viên nam hiếm hoi đều đã bị thầy cô giáo và các bạn nữ chiều chuộng quá mức hết cả, tự coi mình là nhất. Chuyện gì tốt cũng nhường cho họ trước, việc gì nặng nhọc đều đến tay các bạn nữ.
Nhưng anh chàng Lưu Chi Xuyên này là một ngoại lê. Anh là sinh viên có thành tích học tập tốt nhất trong khóa này, nghe nói lúc nhỏ đã từng ở nước ngoài, tiếng Anh đạt tới trình độ có thể dịch đuổi được, rất ít mắc lỗi. Lưu Chi Xuyên cao to nho nhã, với ai cũng tỏ ra khiêm tốn lịch sự. Anh không hề kiêu căng, lúc nào cũng cố hết sức làm tròn bổn phận của mình, ngày trực nhật không bao giờ đi muộn, khi phải tổng vệ sinh quét dọn cũng không kêu ca vất vả. Những chuyện nhỏ đó có thể ở các khoa khác thì chẳng là gì, nhưng ở một khoa có tỉ lệ nam nữ mất cân bằng trầm trọng như khoa Ngoại ngữ thì lại rất đáng quý.
Do vậy, dần dần anh đã giành được tình cảm của hầu hết các sinh viên nữ trong khoa.
Anh và Lạc Trần chưa bao giờ nói chuyện với nhau, dường như cũng chưa từng có ý làm thế. Nhưng sau khi nhập học không lâu, mỗi tuần anh đều viết cho Lạc Trần một bức thư, cho vào một chiếc phong bì màu xanh lam rất đẹp, bên trên còn đường hoàng viết: “Thân gửi bạn học Lăng Lạc Trần”.
Đương nhiên, đó cũng không phải nguyên nhân Lạc Trần để ý đến sự theo đuổi như có như không của anh, điều thôi thúc cô đọc những lá thư ấy chính là tin tức Lưu Chi Xuyên sắp đi khỏi trường.
Chiều thứ Tư hằng tuần theo thông lệ là cuộc họp của khóa, có hoạt động thì tiến hành hoạt động, không có hoạt động thì học Chính trị. Cuộc họp thứ Tư sát ngày thi cuối kỳ này lại do thầy phụ đạo chủ trì, mở một cuộc chia tay với Lưu Chi Xuyên. Việc này đến Lưu Chi Xuyên cũng thấy bất ngờ. Rất nhiều bạn học chuẩn bị quà để tặng anh, anh đều nhận cả, còn bày tỏ sự cảm kích của mình.
Thầy phụ đạo yêu cầu anh phát biểu vài lời, anh chỉ nói: “Cảm ơn mọi người”, rồi giơ cao những món quà trong tay lên, “Xem ra chỉ có thể đợi đến học kỳ sau khi mình quay lại mới có thể bày tỏ được sự cảm ơn của mình đối với các bạn”. Nói xong, anh ôm những món quà đó, cúi người tỏ ý cảm ơn rồi đi về chỗ ngồi, không để ý tới việc mọi người đang nhao nhao đòi