Tác giả: Mộc Phạn
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1341503
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1503 lượt.
anh phải hát.
Các bạn kiên trì réo gọi, cuối cùng thầy phụ đạo phải lên tiếng: “Liên hoan vào Tết Nguyên đán em không thể tham gia được, vậy thì bây giờ hát cho các bạn nghe một đoạn đi”.
Lưu Chi Xuyên không từ chối nữa, nhưng anh cũng không bước lên phía trước, chỉ đứng tại chỗ, nhẹ nhàng cất tiếng hát.
They asked me how I knew my true love was true.
Oh, I course replied something here inside cannot be denied.
They said someday you’ll find all who love are blind.
Oh, When your heart’s on fire, you must realize smoke gets in your eyes…
Đây là bài hát “Smoke Gets In Your Eyes” do ban nhạc da đen The Platters hát vào thập niên sáu mươi, lời bài hát có đoạn: Tất cả những người đang yêu đều giống như người mù, khi trái tim thắp lửa, khói làm mờ mắt bạn, khi tình yêu đã tàn lụi, khói vẫn làm mờ mắt bạn. Giọng Lưu Chi Xuyên thật cô đơn, rất nhiều bạn nữ nghe xong đã rơi lệ, dường như tình cảm của những người trẻ tuổi dư thừa đến mức lúc nào cũng có thể trào ra.
Trong tiếng hát của anh, Lạc Trần cũng như cảm thấy trái tim mình đang nhói đau. Cũng chính vào giây phút ấy, cô quyết định sẽ đọc những lá thư anh gửi, xem rốt cuộc thì anh đã viết những gì trong đó.
Nét chữ của Lưu Chi Xuyên rất đẹp, trình bày sạch sẽ. Bức thư này chỉ có một tờ giấy nhưng lại viết dày đặc.
Lăng Lạc Trần:
Chào em! Hôm nay anh đã đặt xong vé máy bay, thời gian bay cũng đã định rồi. Mấy tháng vừa qua, niềm vui lớn nhất của anh chính là được quen biết em.
Em
Cúi đầu
Khẽ thở dài
Trong mắt
Là
Sự xa xăm
Anh
Lặng lẽ
Ở bên
Cầu mong
Em
Bình yên
Xin hãy cho phép anh được có một điều ước trước lúc đi xa, ước gì sau này trong cuộc sống của anh có em. Không cần em phải luôn ở cạnh anh, nhưng mong em cứ bình yên ở bên anh như thế.
Thân ái
Chi Xuyên.
Tình cảm thuần khiết này thật khiến người ta phải cảm động. Mở bức thư ra, Lạc Trần thừa nhận mình đã bị nó làm cho cảm động. Nếu… nếu tình trạng của cô không như lúc này, rất có thể cô sẽ cùng với anh, một người ưu tú nhưng không tạo ra áp lực cho người khác ấy, trải qua một tình yêu đẹp của tuổi thanh xuân. Nhưng cô còn có tư cách gì chứ?
Ngồi trong đám nữ sinh ồn ào lao xao, nghe họ bàn luận anh nào đẹp trai, ngôi sao nào mặc đồ gì thì gợi cảm, nghe bọn họ nói chỉ cần nhân vật nổi tiếng nào đó liếc mắt nhìn hộ một cái thì họ đã ngã không dậy nổi, mặt đỏ tim đập, Lạc Trần cảm thấy cô không nên dừng chân tại đây, cô không thể hòa nhập được với nơi tràn ngập sức sống này, trưởng thành quá sớm, tim đã toan về già.
Hai ngày sau, Lạc Trần có gặp Lưu Chi Xuyên trong trường. Anh ngập ngừng như định nói gì mà lại thôi, chào hỏi Lạc Trần từ xa rồi đứng im, đợi sau khi Lạc Trần đi qua vẫn đứng nguyên chỗ cũ. Lạc Trần nhìn thấy anh liền nghĩ ngay đến bài thơ ngắn kia, nghĩ đến giấc mơ đẹp đẽ mà anh đã ước. Lưu Chi Xuyên nhìn nho nhã nhẹ nhàng như thế khiến Lạc Trần cảm thấy, chỉ có người như anh mới xứng đáng với từquân tử.
Trong tình huống như thế này mà vẫn tiếp tục im lặng thì chắc anh thất vọng lắm, bức thư chất chứa bao nhiêu hy vọng như thế nhưng chỉ mang lại sự thất vọng. Cho dù nói một câu bảo trọng, cho dù chỉ là quan tâm đúng mực như giữa bạn bè với nhau, ít nhiều cũng sẽ khiến anh cảm thấy được an ủi. Những điều đó Lạc Trần đều hiểu, nhưng cô thấy thật khó dừng bước, càng khó mở miệng. Cô sợ làm thế sẽ lại thổi tung đống tro tàn, che mờ đôi mắt anh. Nếu không phải bị mờ mắt giống như lời bài hát ấy, sao anh lại chú ý đến cô chứ? Cô đâu xứng đáng để anh phải làm như thế!
Về đến nhà, Lạc Trần ngồi bệt xuống sàn “thư viện” của Lâm Tự uống một tách cà phê, đọc sách của anh, đây đúng là một việc dễ chịu. Thỉnh thoảng, khi tâm trạng vui vẻ, anh còn mở những chiếc đĩa mình sưu tập, không khí rất ngọt ngào đầm ấm. Nhưng khi quay lại trường, Lạc Trần lại cảm thấy trái tim mình đau như cắt. Mặc dù trước kia cô cũng có phần xa cách với các bạn, nhưng trong giờ phút này, cô đã không có tư cách để sống cuộc sống vô tư của thời sinh viên nữa, thân phận người có chồng đã hủy bỏ toàn bộ tư cách đó của cô.
Lá thư của Lưu Chi Xuyên đánh thức dây đàn cảm xúc trong Lạc Trần, lần đầu tiên cô nhận ra sự đẹp đẽ của tình yêu. Cô cảm thấy cô cần tình yêu, liền rất tự nhiên hướng sự chú ý của cô về phía Lâm Tự.
Thế là, Lăng Lạc Trần đặc biệt khao khát sự quan tâm của Lâm Tự. Chỉ một câu nói vô tình của anh thôi cũng khiến Lạc Trần suy nghĩ rất lâu, cũng có thể ảnh hưởng tới quyết định của cô. Lạc Trần cũng bắt đầu chú ý tới thói quen của Lâm Tự, đồng thời dựa vào nó mà điểu chỉnh lại bản thân mình. Thời gian này, cô trở nên rón rén dè dặt, cố gắng để lấy lòng Lâm Tự, ngày nào cũng đợi anh về rồi mới ngủ. Những lúc hai người thân mật, cô chỉ nghĩ đến việc làm anh vui, mong mỏi sự công nhận của anh một cách tham lam và khẩn cấp.
Đối với sự thay đổi của Lạc Trần, Lâm Tự đã nhận thấy ngay từ đầu. Anh bắt đầu xa cách, lạnh nhạt với cô, cố ý giảm thiểu số lần gặp mặt của hai người. Lâm Tự cảm thấy không có thứ tình cảm nào là đơn thuần