Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trần Thế

Trần Thế

Tác giả: Mộc Phạn

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1341535

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1535 lượt.

ang này, nhưng bây giờ cô lại cảm thấy cô và anh đồng bệnh tương lân.
Vì thời gian còn sớm, Mông Mông lập tức nói: “Lạc Trần, vừa rồi vội cùng cậu ra ngoài, mình quên không mang sách vở theo rồi. Mình quay lại lấy đã, cậu đứng đây đợi mình nhé”. Nói xong cô quay người chạy về ký túc xá. Đây là sự thật, nhưng Mông Mông bắt đầu mang sách vở khi đi học từ lúc nào vậy? Cô ấy là kiểu sinh viên đi học thì nghe giảng rất nghiêm túc, thỉnh thoảng liếc nhìn sang sách của người bên cạnh, dạng sinh viên có trí nhớ siêu phàm, được trời hậu đãi, không bao giờ cần ghi chép lại. Lạc Trần thấy cánh tay mình nhẹ bẫng, Mông Mông đã chạy xa.
Lạc Trần hoàn toàn không có ý định lưu số điện thoại của anh nhưng cũng không xóa đi, lấy lại điện thoại của mình, cất vào túi.
“Sở Kinh Dương, không có việc gì anh đừng gọi điện cho em.”
“Ừ, anh gửi tin nhắn cho em vậy. Anh đi trước đây, anh còn có tiết.” Nói xong, trên mặt anh vẫn còn có chút bối rối, hai tay nắm chặt điện thoại của mình rồi đi mất. Thực ra anh đi về phía cổng trường.
Hôm qua, một người bạn cùng lớn lên với Sở Kinh Dương đã tư vấn cho anh, muốn theo đuổi con gái phải dùng lời lẽ ngon ngọt, tốt nhất là dùng tin nhắn, gửi những câu khiến người ta phải ngất ngây.
Lúc đó Sở Kinh Dương vẫn còn không chịu thừa nhận, cứng miệng cãi: “Ai nói mình theo đuổi con gái?”
Mặt anh bạn đó hiện rõ vẻ khinh miệt: “Cậu trông như sắp hồn xiêu phách lạc rồi biết không? Nhìn bộ dạng của cậu kìa, đúng là anh hùng khó qua ải mỹ nhân! Chẳng phải là Lăng Lạc Trần hay sao, cậu thử hỏi cả cái trường đại học C này có ai không biết không? Cậu nhiều lợi thế như vậy, không tán đổ được người ta thật khiến bọn mình mất mặt!”, nói xong, anh bạn đó còn gào lên “Chết cũng phải yêu!”, rồi nhanh chóng chạy mất.
Đây chính là nguyên nhân Sở Kinh Dương muốn có số di động của Lạc Trần. Đúng vậy, dù có dùng tới biện pháp này hay không thì có số rồi, bất cứ lúc nào cũng có thể tìm thấy cô ấy, chẳng phải cũng rất tiện hay sao?
Lạc Trần nhìn Sở Kinh Dương đi xa dần, sao cứ có cảm giác dáng đi của anh có gì đấy kì cục. Đột nhiên Mông Mông xuất quỷ nhập thần ló mặt ra, dài cổ ngó theo: “Sở Kinh Dương uống bao nhiêu rồi không biết, sao đi đứng liêu xiêu thế kia?”. Lạc Trần phì cười. Lời của Mông Mông rất chính xác, dáng đi của Sở Kinh Dương đúng là có phần liêu xiêu.
Mông Mông khoác tay Lạc Trần: “Đi thôi, đi thôi, mặc dù là do cậu gây ra nhưng sức đề kháng của anh ta kém thì cũng chẳng liên quan gì đến cậu. Đi học thôi”. Lạc Trần chỉ cười nhẹ, không nói gì.
Vừa vào lớp, Lạc Trần thấy chiếc túi đeo bên mình rung lên bần bật, là di động rung. Không thể nào, Lạc Trần hoài nghi, không phải là Sở Kinh Dương gọi cho cô đấy chứ? Cô lấy di động ra xem, là số điện thoại của văn phòng Lâm Tự, “Em đây”. Lạc Trần lập tức ra ngoài nghe máy.
“Em đã nói chuyện với Lạc Sa chưa?” Giọng Lâm Tự truyền tới, giọng của người không được nghỉ ngơi.
“Vâng, phòng ở ký túc Mông Mông cũng đã thu dọn giúp em rồi.” Lạc Trần trả lời.
“Vậy thì đi xem nhà xong về căn hộ luôn đi.” Lâm Tự dặn dò cô.
“Những đồ cần dùng hàng ngày em vẫn để lại, em muốn ở đến cuối tuần.” Lạc Trần vội nói.
Lâm Tự trầm ngâm một lúc: “Cũng được”. Hai ngày sắp tới Lâm Tự đi công tác giải quyết mấy chuyện gấp để dành thời gian cuối tuần cùng chị em cô chuyển đến nhà mới, “Anh đi công tác, chuyện nhà cửa em và Trợ lý Vương tự sắp xếp nhé, nếu không quyết định được thì tìm cô Đoan Tử”. Nói xong, Lâm Tự không cúp máy trước như mọi lần mà đợi Lạc Trần nói thêm gì đó.
“Vâng, bao giờ anh về? Phòng của anh vẫn bài trí như thế chứ?” Mặc dù biết Lâm Tự sẽ dặn dò Vương Dịch Thu nhưng Lạc Trần cảm thấy cứ hỏi rõ thì tốt hơn.
“Anh cố gắng để kịp về cuối tuần. Anh sẽ giữ liên lạc với em. Về phòng thì em cứ bài trí theo ý thích. Lạc Trần, đấy không phải là phòng anh, là phòng của chúng ta, anh nghĩ chúng ta nên ở cùng nhau.” Từ sáng tới giờ Lâm Tự chỉ suy nghĩ đến vấn đề này, nếu Lạc Trần không hỏi, chưa chắc anh đã hạ được quyết tâm. Anh cảm thấy cho dù sau này có thế nào thì bây giờ cũng nên đối xử với cô tốt một chút, để cô gần gũi với anh hơn cũng chẳng cản trở gì anh cả.
Lạc Trần cầm điện thoại, rất lâu không nói gì. Đã bao nhiêu đêm, khi cô từ nhà tắm bước ra nhìn thấy chiếc giường không có người, nhìn căn phòng vắng lặng trống rỗng, cảm giác đau đớn nhói tận tim ấy, cảm giác ê chề khi bản thân là thứ đồ dùng xong liền bị vứt bỏ ấy, lúc này như trào dâng trong cô. Giờ anh có cố gắng muốn níu giữ cũng chẳng để làm gì, gần thêm chút nữa cũng chẳng để làm gì! Lạc Trần thấy máu mình như đông lại, cảm giác tủi thân không thể nói ra lời.
Rất lâu, Lạc Trần mới tìm lại được giọng nói của mình, tìm lại được lý trí của mình: “Ở cùng nhau, lại được bao lâu nữa đây?”
“…” Lâm Tự im lặng. Chính vì anh nghĩ tới việc mình và Lạc Trần ở bên nhau có thời hạn nên mới muốn đối xử tốt hơn với cô, như vậy cô sẽ không vội vàng đòi chia tay, bản thân anh mới cảm thấy dễ chịu hơn.
“Tốt hơn là cứ để như cũ đi.” Lạc Trần cho rằng, nếu ban đầu là


Ring ring