Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trần Thế

Trần Thế

Tác giả: Mộc Phạn

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1341533

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1533 lượt.

Lạc Sa xuất hiện và tự ý đi lại. Nhưng đến bây giờ Lâm Tự vẫn không cho phép Lạc Trần động vào đồ của anh, sống chung như thế có ý nghĩa gì đâu!
Mặc dù nghĩ vậy nhưng Lạc Trần vẫn chọn một căn biệt thự trong Sky Garden. Khu biệt thự này khác với những nơi khác ở chỗ, trong đó không chỉ có biệt thự mà còn có các tòa nhà chung cư, cơ sở vật chất cũng tương đối đầy đủ, gần đấy có siêu thị, chợ, trung tâm thương mại. Hai căn còn lại có vẻ không thuận tiện lắm, đi đâu cũng phải dùng xe. Lạc Trần cũng là nghĩ cho bác Vương và Lạc Sa, Lạc Sa cần phải kết bạn, bác Vương thì phải đi chợ mua thực phẩm, nếu sống cô lập quá sợ hai người họ không thích ứng được.
Sau khi Lạc Trần chọn xong, Vương Dịch Thu gọi điện thoại báo cáo lại cho Lâm Tự, nói được một hai câu, Vương Dịch Thu đưa điện thoại cho cô: “Giám đốc muốn nói chuyện với em”, sau đó cô đi ra ngoài, để Lạc Trần ở lại căn nhà mới nghe điện.
“Lâm Tự?”
“Ừ, anh vừa xuống máy bay.” Nghe thấy giọng Lạc Trần, Lâm Tự đột nhiên cảm thấy anh không nên đi công tác. Giọng của Lạc Trần lành lạnh, dường như anh phạm phải lỗi nhưng sau đó lại quay người bỏ đi vậy.
Lâm Tự cảm thấy lúc này có nói gì cũng vô ích, chỉ nói: “Lạc Trần, cuộc sống của chúng ta không thể để mấy chuyện chưa xảy đó ảnh hưởng, cứ nghĩ mãi những chuyện ấy thật quá mệt mỏi”.
“Sự việc bày ra trước mắt, coi như không biết được sao?”
“Thẳng thắn hình như là cá tính của em phải không?”
“Cá tính của em là thế nào?” Giọng Lạc Trần không phải muốn gây sự, chỉ đơn thuần là đang thảo luận mà thôi.
“Lăng Lạc Trần!” Cô càng tỏ ra thờ ơ, anh càng cảm thấy vấn đề nghiêm trọng.
“Vâng?”
“Em không thể để anh thương xót em dù chỉ một chút thôi sao?” Lâm Tự nói không suy nghĩ.
Lạc Trần một lúc lâu không nói gì khiến Lâm Tự thắc mắc, không biết cô ấy có còn giữ máy không. “Lâm Tự, anh đừng vì em mà thay đổi gì, bao gồm cả nguyên tắc của anh. Anh không cần vì mối quan hệ của chúng ta mà cố gắng đối tốt với em. Ý tốt của anh em hiểu, sau này em sẽ không tùy hứng nữa, không tùy tiện đòi ra đi nữa.” Lạc Trần nói xong, lặng lẽ đứng nhìn ra ngoài cửa sổ, nghe hơi thở của Lâm Tự đang lướt qua bên tai.
Một lúc sau, Lâm Tự nói: “Cứ thế này đã”. Lâm Tự nói xong liền nhấn nút tắt máy. Anh bắt đầu tức giận rồi. Khi anh đưa ra đề nghị muốn được cùng Lạc Trần chung chăn chung gối đúng là cũng có ý muốn an ủi cô, muốn làm cô yên tâm. Nhưng bị Lạc Trần chỉ ra như thế, Lâm Tự đột nhiên cảm thấy cô đã xuyên tạc ý anh, vứt hết thành ý của anh xuống sông xuống biển. Cô hứa rằng cô sẽ không rời đi, nhưng cùng với đó là trái tim mỗi lúc mỗi xa cách của cô, cùng với đó là tình cảm ngày một phai nhạt của cô thể hiện rất rõ ràng. Lâm Tự có cảm giác thứ mà anh nắm được không phải thứ anh muốn, nhưng anh lại chẳng biết làm thế nào để có được thứ mình muốn. Nắm chặt tay tới mức cứng đờ, anh chầm chậm duỗi các ngón tay ra, sự tê dại từ tay dần lan tỏa khắp người anh. Người con gái đáng ghét này, sao không thể khiến anh yên tâm?
Nghĩ đi nghĩ lại, Lâm Tự cầm điện thoại lên hủy bỏ lịch trình. Trong lòng anh tự trách mắng mình một vạn lần công tư lẫn lộn nhưng chân vẫn bước tới quầy để trả vé. Anh muốn quay về ngay lập tức, muốn giải thích rõ với cô suy nghĩ của mình. Khi đăng ký xong, anh tự nói với mình: “Xong rồi, giờ mày đã biến thành loại người mà mày vẫn luôn coi thường nhất, luôn bị phụ nữ làm vướng bận”. Nhưng lòng anh vẫn tự thấy may mắn, chỉ cần khiến Lạc Trần yên tâm là xong. Anh hoàn toàn không biết rằng, anh cứ từng bước nhượng bộ, ngày một thỏa hiệp, nhưng đấy lại không phải là điều Lạc Trần muốn.
Lạc Trần nghe điện thoại xong liền đi ra tìm Vương Dịch Thu, “Chị Vương, hôm nay đến đây thôi, ngày mai đi chọn đồ đạc được không?”. Ánh mắt cô vô cùng mệt mỏi.
“Được, chị đưa em về trường trước nhé?” Vương Dịch Thu hỏi.
“Vâng, về ký túc.” Lạc Trần nói xong lên xe, nhắm mắt lại, không muốn nói gì thêm.






Tự Tìm Phiền Não
Lạc Trần lê bước chầm chậm lên lầu, bên tai vẫn như phảng phất hơi thở vừa rồi của Lâm Tự, chậm nhưng rất nặng nề. Lạc Trần biết đấy là biểu hiện anh đang tức giận. Lạc Trần cảm thấy âm thanh đó dường như mạnh mẽ ập đến, lại như buồn bã nén lại, nhưng đều tạo cho người ta cảm giác nghẹn thở. Việc gì phải để ý tới cảm nhận của anh ấy? Từ đầu đến cuối người bị tổn thương chẳng phải chỉ có cô hay sao, tự mình đa tình cũng chỉ có cô đấy thôi! Lạc Trần không ngừng cảnh báo mình, tay lại vô thức cầm di động lên, do dự không biết có nên gọi cho Lâm Tự hay không.
Ngẩng đầu, đã đến tầng năm. Ngoài cửa đang có một vị khách không mời. Sở Kinh Dương ngồi dưới đất, bên cạnh là mấy túi đồ. Nhìn thấy Lạc Trần, anh chống tay xuống đất đứng bật dậy. “Chào, anh cũng đoán là em sẽ quay về nên mua một ít đồ ăn, định nấu món gì đó.” Nói một hồi, anh dần ngập ngừng như không biết nói tiếp thế nào, vẻ mặt ngượng ngùng bối rối.
Sở Kinh Dương hôm nay đúng là âm hồn không siêu thoát. Lạc Trần đưa tay lên day huyệt thái dư