Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trần Thế

Trần Thế

Tác giả: Mộc Phạn

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1341512

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1512 lượt.

, hơn nữa đồ của cô cũng không phải là nhiều. Đang đi, cô đột nhiên thấy tay mình nhẹ bẫng, đồ trên tay bị người ta cướp mất, vai nhẹ bẫng, ba lô cũng bị ai đó giật xuống. Lạc Trần ngẩng đầu lên nhìn, Lâm Tự đang đứng bên cạnh, cau mày nhìn cô.
“Đi thôi.” Lâm Tự buông một câu, sau đó cầm theo đồ của Lạc Trần, sải từng bước lớn về phía chiếc xe đậu bên đường.
Lạc Trần tự lừa mình dối người nghĩ rằng, mọi người vẫn còn đang bận rộn, chắc sẽ không ai chú ý tới cô. Cô vội vàng đi theo anh lên xe.
Cho tới khi Lâm Tự nổ máy, lái xe ra khỏi khuôn viên trường, Lạc Trần mới phát hiện ra mình đã gây chú ý cho người khác tới mức nào. Các bạn đều dừng bước, dạt cả sang hai bên đường đứng nhìn theo. Lạc Trần cúi gằm mặt xuống, lí nhí giục Lâm Tự: “Chúng ta mau đi thôi”.
Xe ra khỏi trường, Lạc Trần lúc đó mới sực nhớ, hỏi Lâm Tự: “Sao anh có thời gian mà đi đón em?”. Cô nhìn đồng hồ, đã gần mười hai giờ rồi, chắc là đang giờ nghỉ trưa, có điều cô cũng không hy vọng Lâm Tự sẽ trả lời câu hỏi đó nên nói tiếp: “Về thẳng nhà sao?”.
Bác Vương có bảo Lạc Sa nói cô về nhà sớm một chút, bác đã chuẩn bị rất nhiều món mà cô thích ăn. Lạc Trần cảm thấy không thể phụ ý tốt của bác, sự quan tâm chân thành đó quả là vô cùng đáng quý.
Lâm Tự vẫn không lên tiếng. Một lúc sau, Lạc Trần mới nhận ra tâm trạng của Lâm Tự hình như không được tốt. Nhìn vào sắc mặt của anh, Lạc Trần không nói thêm gì nữa.
Lâm Tự lái xe về căn hộ cũ của anh, bảo Lạc Trần xuống xe. Lạc Trần đành phải gọi điện cho bác Vương, báo là cô đang cùng với Lâm Tự, chưa thể về nhà ăn cơm ngay được, sau đó cô liền bị Lâm Tự kéo xuống xe.
Lạc Trần giằng ra nói: “Anh làm gì vậy?”. Lạc Trần xoa xoa cổ tay bị Lâm Tự làm đau, có chút tức giận.
“Em cũng đón tiếp khách nước ngoài với thái độ như thế sao? Cư xử khéo léo chút đi!” Đóng cửa xe xong, Lâm Tự bỏ đi trước. Lạc Trần đành phải theo sau. Ba tháng không gặp, Lạc Trần cảm thấy bóng dáng anh thật thân thuộc, cho dù bóng dáng đó chỉ thể hiện sự xa cách.
Trước khi vào phòng, Lâm Tự dừng lại nói: “Chỗ này, tất cả đều do trợ lý Vương chuẩn bị, bảo là để tẩy trần cho em”.
Sau khi vào phòng, Lạc Trần sững sờ thấy mình đang đứng trong một căn phòng tràn ngập hoa tươi, đều là những đóa hoa hồng đang nở rực rỡ đủ màu sắc, thậm chí còn được treo cả lên trên trần nhà. Lạc Trần ngạc nhiên quay đầu lại nhìn Lâm Tự, phát hiện ra vẻ mặt anh cũng đang rất kinh ngạc, còn có phần ngại ngùng. Xem ra, việc này đúng là do trợ lý Vương làm, anh hoàn toàn không biết gì.
Căn phòng vẫn có một số đồ mà họ cho là không quan trọng, vẫn còn dấu tích của việc họ đã từng sống ở đây, có điều những đóa hoa tươi kia đã làm thay đổi hoàn toàn bầu không khí cứng nhắc vốn có, tô điểm thêm sự lãng mạn. Những bông hoa màu đỏ, trắng, phấn hồng, vàng… treo trên trần nhà cao thấp đan xen nhau nhìn rất bắt mắt, dưới sàn là từng bó hoa được đặt lẫn vào nhau, từ đó có thể thấy trợ lý Vương Dịch Thu đã hao tâm tổn trí vì việc này như thế nào.
Cô gái nào cũng thích hoa tươi, Lạc Trần không phải ngoại lệ. Cô đi vào trong, đứng giữa phòng nhìn khắp một lượt rồi cúi xuống để ngắm kỹ từng đóa hoa một, từng loại hoa một. Sau đó cô ngồi bệt xuống sàn, đưa tay với một bó gần đấy, đưa lên mũi hít hà hương thơm của nó. Nếu biển hoa này không phải là do Lâm Tự mượn tay người khác làm thì cô sẽ cảm thấy rất hạnh phúc chứ không phải chỉ là niềm vui đơn thuần do hoa mang lại như lúc này.
“Thích không? Không ngờ là em cũng thích những thứ như thế này.” Lâm Tự có vẻ hơi bất ngờ, anh luôn cho rằng Lạc Trần là một người sống theo lý trí và thực tế, hoàn toàn không có chút lãng mạn nào.
“Vâng, thích!” Lạc Trần cũng không muốn che giấu, “Ngày nhỏ em vẫn từng mơ ước mình sẽ có một căn phòng được làm bằng hoa tươi, hàng ngày được sống trong đó, chỉ làm bạn với hoa lá và chim chóc”. Lạc Trần cho rằng hoa tươi không chỉ thể hiện sự lãng mạn mà là sự tươi đẹp.
“Sao em không trồng hoa ở biệt thự?”
“Em chỉ thích những bông hoa đã nở, chỉ nhìn và thưởng thức nó thôi. Em không muốn thấy những bông hoa sắp héo tàn, em sợ sẽ không được nhìn thấy nó nở lại nữa. Đôi khi, cảnh đẹp chỉ để nhìn qua thôi”.
“Ăn cơm thôi.” Lâm Tự đã vô tình khơi dậy cảm xúc trong lòng Lạc Trần.
Trên bàn ăn bày một lọ hoa hồng đủ loại, rực rỡ nhiều màu sắc, đẹp mà sang, Lạc Trần rất kinh ngạc.
Lâm Tự quan sát Lạc Trần, cảm thấy sự xuất hiện của mình không khiến cô vui như những bông hoa, sự chú ý của cô dường như hoàn toàn tập trung vào hoa với lá.
Lâm Tự không nói thêm gì nữa, chỉ lịch sự kéo ghế giúp Lạc Trần rồi đi tới ngồi ở vị trí đối diện. Trên bàn là những món tây do Lâm Tự gọi đầu bếp mang tới, dùng hộp giữ nhiệt giữ nóng. Khi chiếc nắp tinh xảo được mở ra, mùi vị thức ăn thơm phức bay thẳng lên mũi khiến người ta không cưỡng nổi sự thèm thuồng.
Lạc Trần mỉm cười: “Lâm Tự, cảm ơn anh”. Dù là do trợ lý Vương chuẩn bị nhưng việc Lâm Tự có ý nghĩ quan tâm đến cô thế này đã là vượt quá sự mong đợi của cô rồi. Trong lòng mang theo hương vị ngọt ngào, Lạc Trần


pacman, rainbows, and roller s