Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trần Thế

Trần Thế

Tác giả: Mộc Phạn

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1341515

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1515 lượt.

ất rồi.
Lạc Trần lại không hề phát hiện ra sự bất thường ở Lâm Tự. Cô chỉ cảm thấy dường như khi ngủ anh trở nên gần gũi hơn, không quá xa vời như bình thường, không lạnh lùng, không còn khó nắm bắt, chỉ mang lại cho cô cảm giác ấm áp vô điều kiện. Lạc Trần áp mặt mình vào ngực anh, vòng tay ôm chặt eo Lâm Tự. Đã không ở bên nhau một thời gian dài như vậy, sự nhớ nhung khiến Lạc Trần không kiềm chế được hành động của mình.
Khi mọi thứ trở lại tình trạng bình thường thì đã là buổi tối. Lạc Trần tay kéo chăn, mơ màng như muốn lại chìm vào giấc ngủ. Lâm Tự véo nhẹ má Lạc Trần, “Đừng ngủ nữa, mau dậy tắm rửa đi, chúng ta về nhà ăn cơm. Ăn xong lại ngủ”.
Lạc Trần đấu tranh tư tưởng để ngồi dậy. Đúng rồi, cô còn chưa về nhà, lúc này chắc Lạc Sa đi học về rồi, mùng Mười tháng Giêng cậu đã bắt đầu học phụ đạo. Nhưng vừa ngồi dậy, cô cảm thấy eo mình cứ mềm nhũn đi, lắc lư một lúc rồi lại nằm phịch xuống. Lâm Tự đứng đằng sau đỡ lấy cô, “Mệt lắm phải không?” Anh bế cô lên, đi vào nhà tắm, “Tắm xong sẽ cảm thấy khỏe hơn đấy”.
Khi Lạc Trần về đến nhà, Lạc Sa đã ở đó, đang cùng bác Vương bày bàn ăn. Thấy Lạc Trần về, Lạc Sa vui mừng vô cùng, luôn miệng hỏi han Lạc Trần đi thực tập có vui không, rồi lại kể những chuyện mới của mình, cả người cứ dính chặt lấy Lạc Trần không chịu rời.
Bình thường, Lạc Sa rất giữ ý khi ở trước mặt Lâm Tự. Chỉ khi ngồi riêng với Lạc Trần cậu mới nói cười thoải mái như thế. Nhưng hôm nay, cũng có thể là do thời gian sống với Lâm Tự đã lâu rồi, không còn sợ anh như trước nữa, cũng có thể là vì quá nhớ Lạc Trần, cậu cứ tự nhiên túm chặt lấy chị rồi gọi Lâm Tự cùng vào ăn cơm.
Lạc Trần liền nắm lấy cơ hội giúp hai người bọn họ xích lại gần nhau hơn, cố ý khơi gợi một vài đề tài giúp hai người có cơ hội giao tiếp với nhau nhiều hơn.Vì vậy, Lạc Trần thỉnh thoảng lại nói với Lâm Tự một câu, rồi ngẩng đầu nói với Lạc Sa một câu, cố gắng lấy lòng cả hai bên, còn mình thì chẳng ăn được gì.
Cuối cùng, Lâm Tự nhịn không được nữa, nhướng mày nhìn cô nói: “Ăn xong đi rồi hãy nói”, sau đó anh lấy cho Lạc Trần một bát canh, cũng không nói thêm gì nữa. Lạc Trần vẫn còn đang muốn nói gì đó nhưng bị Lâm Tự trừng mắt ngăn lại như thế, đành im lặng. Lạc Trần nhìn Lạc Sa, rồi lại nhìn Lâm Tự. Bác Vương ngồi bên cạnh cười tít mắt, có thể đây là cuộc sống mà bác vẫn hằng mong muốn.
Cuối tuần, Lâm Tự muốn Lạc Trần ở nhà nghỉ ngơi, không ra ngoài. Nhưng Lạc Trần lại cảm thấy bản thân mình không cần phải nghỉ, “Em muốn ra ngoài đi dạo với Lạc Sa, mua cho nó một ít đồ”.
Lâm Tự đang thắt cà vạt, nghe thấy vậy đi tới gần cô: “Vẫn còn sức sao? Vậy mà em lúc nào cũng tỏ vẻ mệt mỏi yếu đuối trước mặt anh, hay là chúng ta lại bán sức thêm lần nữa nhé”.
Lạc Trần vội vàng quay người, muốn tránh khỏi tầm tay của Lâm Tự, nhưng bởi vì quay quá nhanh nên ngã khỏi giường. Lâm tự muốn kéo cô lại nhưng không kịp, chỉ có thể đứng nhìn Lạc Trần lăn từ trên giường xuống dưới đất. Lâm Tự bước mấy bước, vội vàng bế Lạc Trần lúc này bị ngã có vẻ mụ mẫm cả đầu óc lên.
“Sao em càng lớn càng giống trẻ con thế, lại còn có thể ngã từ trên giường xuống dưới đất cơ đấy?” Lâm Tự trêu chọc cô với giọng đầy yêu chiều.
Lạc Trần xuýt xoa kêu đau, không dám ngẩng đầu nhìn anh, “Anh mau đi làm việc của anh đi”.
“Em không đi nữa?”
“Thế đâu có được, em đã hứa với Lạc Sa rồi.” Lạc Trần kiên quyết.
Lâm Tự đứng đó chăm chú nhìn Lạc Trần một lúc. Cô vẫn mặc quần áo ngủ, nằm co lại trên giường, tay không ngừng ấn ấn vào chỗ đau vừa rồi, nhìn rất nhỏ bé và đáng thương. Nhìn cô như thế, anh cảm thấy chỉ cần cô vui vẻ là tốt lắm rồi. Lâm Tự không biết mình đã bị Lạc Trần xỏ dây dắt đi như thế từ bao giờ, chẳng còn nguyên tắc gì nữa, thậm chí không còn cả chủ kiến, tiếng nói của anh càng lúc càng yếu, càng không còn trọng lượng, dần dần đã bị vùi lấp rồi. Lâm Tự không muốn đi sâu tìm hiểu nguyên nhân, cũng không muốn khống chế Lạc Trần, bắt cô chỉ biết phục tùng, nghe lời mình.
Mặc xong quần áo, Lâm Tự mở cửa ra ngoài.
Lạc Trần nằm sấp trên giường, trong lòng vẫn đang chờ đợi Lâm Tự sẽ nói thêm câu gì đó, nhưng anh chẳng nói gì nữa, cứ thế đi ra ngoài. Lạc Trần ngồi dậy, chỉ kịp nhìn thấy bóng lưng anh.
Lạc Trần dậy mặc quần áo, lúc này cô đột nhiên lại không muốn ra ngoài cùng Lạc Sa nữa. Có điều chỉ vì một câu nói của Lâm Tự mà thay đổi quyết định của mình như thế thì có vẻ không giống cô chút nào. Cuối cùng, Lạc Trần lắc lắc đầu, vẫn quyết định cùng Lạc Sa đi ra ngoài.
Mua xong dụng cụ vẽ mà Lạc Sa cần, Lạc Trần vẫn còn muốn đưa em đi mua một ít quần áo. Mặc dù trong nhà có dì Đoan, đầu mùa đều gửi đến những bộ quần áo thịnh hành nhất. Có điều Lạc Trần cảm thấy, những bộ quần áo đó nhìn thì đẹp nhưng hình như Lạc Sa không thích lắm. Lạc Trần thấy việc Lạc Sa ăn mặc nghiêm túc đứng đắn cũng không phải không tốt, nhưng thỉnh thoảng đi trên đường nhìn thấy rất nhiều thanh thiếu niên nhuộn tóc, mặc những bộ đồ khác người, dường như đó là kiểu sống theo cá tính đang lưu hành hiện nay, nên cô cũng muốn Lạc Sa