Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trời Sáng Rồi Nói Lời Tạm Biệt

Trời Sáng Rồi Nói Lời Tạm Biệt

Tác giả: Đản Đản 1113

Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015

Lượt xem: 1341880

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1880 lượt.

h sáng mờ ảo của quán bar không ngừng phát ra ánh sáng biểu thị có người gọi tới, rồi sau đó điện thoại kêu lên hai tiếng “Bíp bíp” báo hiệu đã hết pin.
Tôi lại uống thêm một ngụm bia nữa, thì bụng đột nhiên nổi lên một cơn quặn đau, phía dưới hạ thân hình như có một dòng chất lỏng sắp trào ra…
Tôi hoảng hốt lấy một bàn tay che miệng, một bàn tay ôm bụng lảo đảo chạy vào toilet.
“Đi nôn mửa nữa rồi à?....” Tiếng Giang Mạnh Kì lo lắng vang lên. “Gặp phải đả kích gì mà lại uống bia kiểu này chứ?....”
“Mình giúp cậu liên lạc với Thôi Hải Kỳ nhé, được không?” Đại Đồng cao hứng vui vẻ hét lên phía sau tôi.
Tôi khoát tay, không rảnh để ý đến bất kì ai giờ phút này…..Quả nhiên là đã đến kỳ kinh nguyệt rồi! Bia lạnh kích thích và thuốc uống đã ngưng một tháng, thì nguyệt sự thật sự đã tìm đến…!
“Đáng chết! Tại sao lại cố tình vào đú hôm nay?” Tôi hét to một tiếng, lấy khăn lau mặt cũng phát hiện ra trên đó toàn là những giọt nước mắt lạnh lẽo như băng giá.
Đồng Tử Y! Không có đau! Không có đau một chút nào….
Tôi không nói được lời chào hỏi với bất kì ai, trên người đã đổ đầy mồ hôi lạnh, ôm lấy bụng lảo đảo bước ra khỏi quán bar.
Tôi cần …thuốc giảm đau. Tôi càng cần thêm nhiều…. bia nữa!
......
Đi ra tiệm thuốc gần đó, tôi mua được thuốc giảm đau và cũng mua luôn cả bia đã ướp lạnh. Tôi bước ra khỏi cửa hàng tạp hóa, bia ướp lạnh đặt trên bụng đúng lúc làm tôi giảm bớt con đau bụng đang cuộn cuộn trong cơ thể.
Tôi ngiêng ngã bước đi bằng đôi chân không còn vững, tôi không muốn về nhà!
Tôi chán ghét Trầm Dịch Bắc!
Cảm thấy trên mặt hơi lành lạnh, tôi đưa tay vuốt lên trên ấy….thì ra tất cả đều là những giọt nước mắt lạnh như băng đá. Đi chưa được mấy bước, bước chân tôi đã không còn vững nữa, sau đó tôi ngã một cái thật mạnh trên phần đường đi dành cho người đi bộ.
Phía dưới bụng lại cuộn từng cơn đau đớn, không ngừng trào ra thức chất lỏng nong nóng. Tôi biết như vậy nên đã dùng một loại băng vệ sinh thật dày, sẽ không giống như trước kia để thứ chất lỏng màu đỏ nong nóng ấy tràn xuống hai chân tôi. Nhưng sợ hãi và đau đớn như đòi mạng người này cứ càng quét lấy tôi.
Tôi đã không còn phân biệt rõ ràng đây là do thân thể mình đau đớn hay là do trái tim vẫn còn đau nhức?
Tôi phát ra tiếng than như rên rỉ, cam chịu ghé mặt mình vào túi đựng bia không muốn đứng dậy, bởi vì cho dù có lạnh lẽo, cho dù nhìn rất buồn cười nhưng ít ra nó nhắc nhở tôi hôm nay không phải là một ngày của bốn năm trước. Tôi không cần phải nằm trên băng ca của phòng phẫu thuật, để tận mắt nhìn thấy cốt nhục của người đàn ông mà tôi yêu nhất được người ta lấy ra từ cơ thể mình.
Trong cuộc hôn nhân ngắn ngủi của tôi, ngoại trừ vết thương tới giờ còn chưa lành lặn ra, đã không còn lưu giữ bất cứ thứ gì nữa. Ngay cả thứ “quà tặng” khó khăn mới có được đó cũng dán nhãn của hai chữ “phản bội”.
Tôi ấn mặt mình từng chút một từng chút một vào những chai bia lạnh như đá đó…
Vì sao đã bốn năm trôi qua mà vẫn còn đau đớn như vậy? Chẳng lẽ cả đời đều không thể hết được sao?
Vì sao sau tất cả mọi đau khổ thì dường như mọi chuyện đang diễn rõ ràng ở trước mặt như mới xảy ra ngày hôm nay?
Vì sao cảm giác hạnh phúc vẫn không thể lành lặn như cũ?
Vì sao? Vì sao? Vì sao?
......
Không biết mình nằm trên mặt đất bao lâu cho đến khi có một đôi tay ấm áp quen thuộc đỡ lấy bả vai của tôi, cố gắng nâng cơ thể tôi đứng thẳng dậy.
Hai mắt tôi ướt đẫm nước mắt nhìn mông lung và nhận ra khuôn mặt bình thường lại rất ấm áp kia..
“Thật đã quá say rồi!” Tôi nghe thấy tiếng anh
Một chiếc khăn mùi xoa mang hơi thở độc đáo lau đi những giọt nước mắt, những vết dơ trên mặt và những vết thương của tôi.
“Hải Kỳ….” Cuối cùng cơ thể tôi đã tìm được chút hơi ấm, tôi giống như một cô bé trong nhà trẻ bị các cậu bé ăn hiếp. Tôi ngã vào vòng tay ôm ấp an toàn và bật lên tiếng khóc của một cô bé đang chịu thiệt thòi. “Hải Kỳ, em đến kì kinh nguyệt rồi…. em đau quá…. Thật sự đau chết đi mất....”
“Khi nào đến kì nguyệt sự thì gọi điện thoại cho anh, anh sẽ ở bên cạnh em.” Câu nói đơn giản như thế lại đầy hương vị rất ấm áp, câu nói ấy tựa như có ai đưa cho tôi một ly trà nóng lúc giá lạnh và tôi vẫn nhớ rõ ràng trong cơn lạnh giá của mình thì câu nói ấy là dòng nước ấm duy nhất.
“Còn uống bia nữa sao?” Anh khó chịu nhẹ giọng chỉ trích, giọng điệu của anh tựa như trước mặt anh là một người bạn nhỏ.
Anh tiếp tục giúp tôi lau lòng bàn tay dính đầy vết bẩn, tôi cũng nhanh lấy bàn tay bẩn khác khác đưa lên lau những giọt nước mắt còn đọng trên đó, mà không để ý thấy mình bây giờ trông như một con mèo nhỏ!
“Đừng khóc ......” Anh đã không còn chiếc khăn mùi xoa sạch sẽ nào nữa, chỉ có thể dùng ngón tay cái cẩn thận lau nước mắt của tôi.
Anh đỡ tôi ngồi xuống chiếc ghế đá bên đường, nói. “Ngồi đây chờ anh một lát nhé…..”
Tôi mơ hồ gật đầu….Anh nhanh xoay người bước ra ngoài con đường lớn.
Tôi đau đớn, loạng choạng không giữ được thăng bằng bẻ cong người lại ngã xuống chiếc ghế dài. Tay của t