Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trời Sáng Rồi Nói Lời Tạm Biệt

Trời Sáng Rồi Nói Lời Tạm Biệt

Tác giả: Đản Đản 1113

Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015

Lượt xem: 1341884

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1884 lượt.

hoăn chuyện này.
“Anh đưa em về.” Hải Kỳ cũng đứng lên.
“Không cần đâu, em đi về cùng xe với anh trai em được rồi.” Tôi xua tay, nhỏ giọng cự tuyệt. Bắc Bắc không nói gì cả, từ chối để cho Hải Kỳ mời, cầm lấy hoá đơn đi lại quầy tính tiền.
“Chúng tôi đi trước đây.” Anh nhìn Hải Kỳ và Nhược Hàm gật đầu chào lịch sự, tuy vẫn chứa một chút lạnh nhạt.
Nắm lấy tay tôi, anh nhanh bước rời đi.
Tôi xấu hổ quay đầu cười với Hải Kỳ và cũng trấn an ánh mắt của Nhược Hàm đang đăm chiêu cùng lo lắng.
......
Dọc trên đường về nhà anh thật im lặng, không còn nét lạnh lùng như lúc nãy mà là không che dấu được sự mệt mỏi, một loại mệt mỏi đến tột độ.
Tôi hết lần này đến lần khác không ngừng quan sát, tìm hiểu anh. Nói thật ra, tôi không hiểu anh lắm. Từ nhỏ đến ớn, tôi không thể đọc được suy nghĩ của anh một lần nào, anh luôn đem bản thân mình giấu quá kĩ lại quá sâu. Ở vị trí đó, nếu anh không biểu hiện ra bên ngoài, không thốt thành lời thì tôi sẽ nhìn không ra, đọc không hiểu.
Khi xe dừng hẳn, anh nắm lấy cổ tay tôi đi thẳng vào thang máy, môi vẫn nhếch lên nhưng vẫn không nói được một lời.
Có phải anh đang tức giận không?
Tìm hiểu kỹ thì lòng sẽ rối loạn. Tôi thậm chí không hiểu rõ lắm, vì sao anh tức giận? Chẳng lẽ anh thật sự không thích Hải Kỳ?...
Hay là…..??? Không thể nào, trong cuộc hôn nhân hai năm ngắn ngủi kia, anh muốn giấu việc kết hôn không phải vì muốn đem tay tôi trao cho một người khác sao?
Mở cửa nhà ra, anh đi thẳng vào nhà bếp rồi mở tủ lạnh lấy một chai nước suối ướp lạnh. Thậm chí anh cũng không nhìn lại phía sau tôi một cái liếc mắt.
Anh vặn nắp chai nước suối, ngửa đầu uống một hơi đã cạn sạch chai nước khoáng 500 ml trong vòng 10 giây.
Phương pháp uống nước “dũng cảm” này không phải lần đầu tiên tôi nhìn thấy, nhưng thấy bình thường trên người một thanh niên đang đổ nhiều mồ hôi tập luyện trên sân vận động…Mà bây giờ đây một người nổi danh tao nhã như Bắc Bắc lại cầm chai nước “uống như trâu” thì quả thật doạ tôi.
Anh lại mở tủ lạnh ra muốn lấy thêm một chai nước thứ hai, tôi ngay lập tức đè tay anh, nói. “Anh trai, nếu anh khát nước em đi nấu nước ấm cho anh uống. Dạ dày của anh không tốt, đừng nên uống quá nhiều nước ướp lạnh.”
Nghe tôi nói vậy, tay đang nắm chai nước trong anh cứng lại rồi sau đó anh cũng bỏ vào chỗ cũ. Mà tôi ngay cả một giây cũng không dám chậm trễấm ra đổ nước vào rồi bật bếp lên đun.
“Đi vào phòng khách ngồi trước đi, hay là trở về phòng nằm nghỉ một lát, khi nào nước nguội em sẽ gọi anh.” Nhìn vẻ mặt ủ rũ của anh, đã thành ấn tượng khắc sâu trong lòng tôi.
“Là vì dạ dày của anh không tốt sao?” Anh bất ngờ hỏi một câu không liên quan gì đến câu nói của tôi.
“Gì cơ?”
“Em gạt anh không ăn cay được là vì có liên quan đến dạ dày của anh sao?” Anh dường như đã bình tĩnh hơn nhiều, không còn ngữ khí lạnh lùng càng không có kích động, chỉ là giọng nói ngọt ngào như trước.
“Lúc anh đi học thì bị đau dạ dày, ăn một lần quá nhiều chất kích thích gì đó thì dạ dày sẽ làm anh đau. Bệnh dạ dày chỉ cần ăn uống ……” Tôi cố gắng giải thích, sợ anh giận tôi.
Nhìn thấu tâm sự của tôi, anh thản nhiên cười, cười thật gượng ép. “Anh không phải tức giận với em, anh chỉ thất vọng với chính bản thân mình thôi.”
“Anh trai….” Tôi cầm lấy tay anh, muốn an ủi anh.
Anh cũng dùng bàn tay mình cầm lấy bàn tay nhỏ bé của tôi. Bàn tay của anh không lạnh toát như trong rạp chiếu phim nữa nhưng cũng không ấm áp thêm được bao nhiêu. “Y Y à, anh biết lòng của em vẫn còn có anh….cho nên chia tay với Hải Kỳ đi, được không?”
Bắc Bắc đưa ra yêu cầu làm tôi giật mình chấn động, bởi vì ngay cả tôi rút tay mình ra khỏi lòng bàn tay anh từ khi nào cũng không biết. “Anh trai, anh có biết mình đang nói gì không? Tại sao phản đối em ở cùng một chỗ với Hải Kỳ?” Cho tới bây giờ tôi cũng chưa từng nghĩ tới, Bắc Bắc là người luôn không thích can thiệp vào chuyện của người khác, b cản trở tôi và Hải Kỳ kết giao.
“Chẳng lẽ em thật sự không hiểu sao?” Bởi vì tôi rút tay ra khỏi tay anh cho nên cảm xúc của anh bị nóng nảy làm cho ảnh hưởng. “Y Y, em rốt cuộc là thật sự không hiểu hay là giả vờ không hiểu?”
Bầu không khí thay đổi nhanh chóng từ bình thản sang giằng co.
“Em không hiểu! Anh trai, Hải Kỳ không tốt sao? Vì sao anh phản đối bọn em ở cùng một chỗ?” Mắt tôi nhìn anh không dám động đậy một chút nào.
Tôi không hiểu thật ư? Thật sự không hiểu ư? Nếu không hiểu thì tại sao trái tim tôi lại có chút chờ đợi?.….
Tôi không hiểu thật ư? Thật sự không hiểu ư? Nếu không hiểu thì tại sao tôi bắt đầu sợ hãi dẫm vào con đường không thể quay đầu?..
“Không phải vì Hải Kỳ không tốt!” Giọng nói của anh hơi cứng lại.
“Vậy sao anh phản đối em và Hải Kỳ quen nhau?” Tôi vội vàng chất vấn, rất muốn nghe câu trả lời. Tâm tình cũng mâu thuẫn phức tạp.
“Em……thích Hải Kỳ à?” Anh hít một hơi thật sâu rồi thốt ra câu hỏi.
“Em thích mà!” Không biết vì đâu mà tôi trả lời không có một tia do dự.
Đôi mắt của anh chợt lóe lên tức giận. “Em sẽ duy tr