Tác giả: Đản Đản 1113
Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015
Lượt xem: 1341879
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1879 lượt.
ì sự yêu thích đó được bao lâu?”
Giọng anh lạnh cứng mang theo chất vấn làm khoé môi của tôi cứng tê lại, c người như đang đứng ở ngoài xa lộ. “Anh trai, anh……có ý gì vậy?”
Có lẽ câu trả lời của tôi làm tăng thêm tức giận của anh, nên nói hay không nên nói đã không còn gì để bận tâm nữa. “Lúc em ở Hàn Quốc, em hết lần sang lần khác lấy tình yêu ra đùa giỡn với người khác, anh không có cách nào quản lý em. Nhưng bây giờ em lựa chọn quay trở về, không phải cũng lựa chọn kết thúc trò chơi nhân gian kia sao? Vì sao bây giờ tiếp tục chọn Hải Kỳ? Trò chơi tình yêu này em muốn đùa đến bao lâu? Em cùng anh ta sẽ qua lại được bao lâu? Một tháng hay ba tháng là nhiều hơn?”
Tôi ngây người, không dám tin nhìn anh. Lời nói làm tổn thương người khác lại xuất phát từ chính miệng của Bắc Bắc. Trong vòng một ngày thôi mà tôi đã bị hai người chất vấn vấn đề tôi và Hải Kỳ có thể kéo dài được bao lâu?
Tôi có thể không để ý đến Y Đằng Diệu, nhiều lắm anh ta cũng chỉ làm cho trên đỉnh đầu tôi bốc vài cột khói đen mà thôi. Nhưng đây là Bắc Bắc, tôi không thể nào không để ý, lời của anh nói giống như cho tôi uống một ly nước lạnh đông như đá, thật lạnh quá!
Chẵng lẽ anh không nhìn ra tôi thật sự đã bị tổn thương?
Một dòng khí lạnh lẽo từ bàn chân chạy thẳng lên trái tim tôi. Ở trong mắt của anh, tôi đã thành một “kẻ lăng nhăng” rồi sao? Nào là trò chơi nhân gian…. Nào là trò chơi tình yêu….thật là nhiều lời châm chọc chụp mũ lên đầu tôi.
“Yên tâm! Em và Hải Kỳ sẽ ở bên nhau thật lâu….thật lâu.” Tôi có thể nhìn thấy được mặt mình không chút đổi sắc trả lời anh.
“Em đừng lừa gạt bản thân mình! Đừng đem tình cảm ra đùa giỡn nữa! Em có biết khi anh nhìn thấy em đi cùng một người đàn ông khác, tâm trạng của anh ra sao không?” Anh tức giận nói, sự bình tĩnh đã sớm rời bỏ anh mất rồi.
“Anh còn muốn khiển trách em thêm gì nữa? Cứ việc nói ra cho hết!” Giọng của tôi nghe đã chùn xuống hẳn, tôi ngẩ đầu cao lên quật cường nhìn anh.
Trò chơi nhân gian….Đùa giỡn với tình cảm…Đồng Tử Y! Mày đã đủ khổ sở rồi!
“Chẳng lẽ em thật sự không hiểu sao? Đồng Tử Y, anh không muốn những người đàn ông đó đụng vào người em.” Bắc Bắc luôn luôn tao nhã, Bắc Bắc luôn luôn ấm áp thế mà lúc này đây anh đang hổn hển nhìn tôi, phát ra lửa giận điên cuồng.
“Ở trong lòng anh, em là người phụ nữ ai cũng có thể làm chồng sao?” Sự tức giận của anh cũng đồng thời lây truyền qua cho tôi. Tôi bị tổn thương lòng tự trọng, nhìn anh rống giận quát lớn. Tôi biết lòng mình để ý những chuyện vụn vặt, bởi vì mỗi lời nói nhẹ nhàng của anh thôi cũng đủ làm tôi mang thương tích đầy người.
Tôi và Bắc Bắc tức giận trừng nhau, đây là lần đầu tiên bầu không khí giữa chúng tôi căng thẳng mang theo tia chết chóc.
Không dám đoán trước được nguỵ trang kiên cường của mình giây phút nào thì tan rã, tôi xoay người chuẩn bị rời khỏi “chiến trường”.
Không ngờ bị anh núm lấy cổ tay, gằn từng tiếng, nói như đinh đóng cột, ra lệnh cho tôi. “Bắt… buộc…em …phải… chia… tay… với .. Hải… Kỳ!”
“Không!” Tôi thấy mình dùng sức bỏ tay anh ra, quật cường sải bước đi vào phòng.
Tôi không hiểu anh, cũng như anh không thể hiểu tôi.
Có đôi khi càng để ý đến một người nào đó thì càng nhìn không rõ lòng của đối phương.
Vì thế chúng tôi một người ngồi trong phòng ôm đầu gối nhụt chí, nước mắt tuôn ra như i, một người khác ở trong bếp uống nước tạo ra rất nhiều tiếng kêu làm tinh thần hăng hái thêm, uống rất nhiều nước lạnh nhưng cũng không lấy được sự bình tĩnh.
Ấm áp dâng cao như thuỷ triều
Tôi cùng Bắc Bắc hình như bắt đầu có chiến tranh lạnh, chính xác mà nói thì chiến tranh lạnh chỉ có mình tôi thôi.
Ở chung dưới một mái nhà nhưng tôi đã hoàn toàn xem anh như người tàng hình. Có một vài lần anh muốn nói chuyện và chủ động giảng hoà, tôi cũng hoàn toàn gạt qua một bên.
Tôi đang tức giận, thật sự rất tức giận.
Thật ra trong một góc của sự tức giận, tôi càng nhận ra rõ ràng cảm xúc của mình. Tôi luôn nghĩ tới việc anh không một chút nể nang khiển trách tôi, trong lòng anh có giống như Y Đằng Diệu mang theo ý khinh bỉ hay không?
“Tại sao lại tìm anh ấy?”
“Tại sao lại tìm anh ấy?”
Tôi và Đại Đồng cùng la lên một câu giống nhau.
“Tại sao lại không tìm anh ấy?” Giang Mạnh Kì hỏi lại.
“Mình không muốn gặp anh ấy! Tôi vẫn còn trong cơn giận dỗi.
“Không phải đã chọn được một người rất tốt rồi sao?” Đại Đồng bất mãn lên tiếng.
Cô ấy vừa dứt lời thì điện thoại của tôi vang lên. Là điện thoại của Bắc Bắc! Tôi cầm lấy điện thoại đập thật mạnh để qua một bên, không muốn để ý tới.
Không phải chúng tôi đang có chiến tranh lạnh sao? Vậy mà mỗi ngày qua mười giờ, nếu tôi chưa trở về nhà thì chắc chắn anh sẽ liên tiếp gọi cho tôi. Anh sợ hãi cái gì chứ? Chẳng lẽ trong thâm tâm của anh, tôi thật là một người con gái sống tuỳ tuỳ tiện tiện không muốn trở về nhà? Càng nghĩ tới càng thấy hận, tôi tức giận uống thêm một ngụm bia nữa.
Màn hình điện thoại ở trong án