Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trộm Trái Tim, Đoạt Ái Tình

Trộm Trái Tim, Đoạt Ái Tình

Tác giả: Đông Tẫn Hoan

Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015

Lượt xem: 1342923

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2923 lượt.

.”
Cô nói đứt quãng, như là đang rất căng thẳng, không khí mập mờ bị cắt đứt, Triển Thiểu Huy buông lỏng tay cô nhặt cây súng lên, Cố Hạ vội vã nhảy sang một bên, thấy cây súng đưa tới nhưng không nhận, “Triển…Triển thiếu, tôi đi toilet.”
Cô nói xong thì giống như đang chạy trốn, ở trong toilet ngẩn người một lúc mới trở lại, dùng nước lạnh rửa mặt, vẻ ửng hồng trên mặt nhạt đi. Cố Hạ không chịu tiếp tục bắn nữa, đứng ở xa xa, áy náy nói với bọn họ: “Tay tôi hơi đau, hôm nay thật sự không bắn được nữa.”
Chắn hẳn Triển Thiểu Huy cũng cảm thấy đã quá ép cô, anh cũng không biết phải xử lí tình trạng này thế nào, kéo một cái ghế ra ngồi xuống, “Không bắn thì thôi, dù sao cô cũng đã thua năm phát, cũng không thể thắng lại được.”
Anh nói với Long Trạch: “Đã đồng ỳ đánh cược thì phải chịu thua, tôi kêu người chuyển tên ngôi nhà lại cho anh.”
“Vậy thì tôi cũng không khách sáo.” Lúc nói Long Trạch còn đứng sau lưng ôm eo Tiết Đồng, ôm trọn cả người cô vào trong lòng, đầu đặt trên vai cô, động tác vô cùng thân mật. Anh nhìn về phía bọn họ cười cười, “Nếu không còn chuyện gì nữa thì tôi đi dạo cùng Tiết Đồng đây.”
Ở đây cũng không còn chuyện gì nữa, Long Trạch kéo Tiết Đồng đi về phía khách sạn bên kia, Tiết Đồng nhìn qua thì đã biết trong đầu người kia đang nghĩ gì, kiên quyết đi về hướng kia, “Chúng ta đi dạo xem ở đây có chỗ nào chơi không, được không?”
“Không có gì khác chơi đâu, hay là chúng ta đi làm chuyện có ý nghĩa hơn đi.” Long Trạch cũng không để cô kháng nghị, trực tiếp bế cô đi về phía khách sạn bên kia.
Mục Bằng nhìn theo hướng bọn họ, trêu ghẹo: “Có phải Long Trạch chưa được thỏa mãn dục vọng không? Mới giữa trưa mà đã đi về phía khách sạn.”
Trịnh Giang Hà nhìn thấy hai người kia càng đi càng xa, hình như đôi tình nhân này vẫn chưa thống nhất ý kiến, sau đó lại nhìn sang Cố Hạ đang đứng dựa vào vách tường sắc mặt lo sợ, không muốn ở lại đây khá hoại chuyện tốt của người khác, kéo Mục Bằng đi, “Lão Tứ, chúng ta cũng đi chỗ khác chơi đi.”
Bọn họ cùng lên tiếng chào hỏi Triển Thiểu Huy rồi rời đi. Sân tập bắn cũng chỉ còn lại hai người Triển Thiểu Huy và Cố Hạ, đã không còn tiếng súng nữa, Triển Thiểu Huy quay đầu lại nhìn Cố Hạ, cô còn đang đứng đằng xa, anh vẫy tay với cô, “Tới đây ngồi, muốn uống gì đó không?”
Cố Hạ chậm rãi đi qua, khi ngồi xuống đối diện anh còn kéo ghế ra xa, dường như không muốn quá gần gũi với Triển Thiểu Huy, cô muốn uống một ly nước nóng. Sau khi nhân viên phục vụ bưng tới, Cố Hạ bưng ly nước lên chắn trước mặt, càng không biết phải nói gì, nhỏ giọng nói: “Triển thiếu, thật xin lỗi, hôm nay để thua mất căn nhà của anh.”
“Không sao, chỉ là căn nhà hai phòng, đưa cho Long Trạch cũng không sao.” Ngón tay Triển Thiểu Huy gõ nhè nhẹ trước mặt bàn vài cái, ánh mặt rơi vào trên mặt cô, “Hình như nhìn thế nào cũng thấy cô có chút sợ tôi nhỉ?”
“Không có, không có.” Cố Hạ vội vàng nói, biểu hiện của cô rõ ràng như vậy sao? Cố Hạ chưa bao giờ gần gũi với một người đàn ông như vậy cho nên hôm nay tất nhiên cảm thấy không được tự nhiên.
“Tiền thưởng cuối năm của cô tôi sẽ nói với Tiểu Ngũ, thấy cô làm việc cũng rất cố gắng.” Trên mặt Triển Thiểu Huy mang theo một chút vui vẻ thoải mái, nhìn Cố Hạ ngồi trước mặt, nói một câu, “Tôi phát hiện ra da cô rất đẹp.”
“Vậy sao?” Cố Hạ vỗ vỗ mặt, nhếch miệng cười, “Tôi cũng cảm thấy năm nay đẹp hơn nắm ngoái, chỉ một chút thôi cũng được, chắc hẳn là do sử dụng bộ mĩ phẩm kia của Quý sư huynh, nghe nói là của Pháp, quả nhiên là rất có hiệu quả.”
Nghe thấy cái tên Quý sư huynh kia, sắc mặt Triển Thiểu Huy tối sầm lại, “Sao cô lại có thể tùy tiện nhận đồ của người khác thế?”
“Anh ấy tặng thì tôi nhận thôi.” Vẻ mặt Cố Hạ vô tội, “Quý sư huynh là người rất tốt, đương nhiên tôi cũng không thể từ chối ý tốt của anh ấy.”
Triển Thiểu Huy ghét nhất là nhìn thấy nét mặt của Cố Hạ khi nói về Quý Phi Dương, ngay cả khuôn mặt có trắng nõn thì nhìn thấy vẫn rất chán ghét, việc Cố Hạ biết làm nhất chính là phá hư không khí, anh liếc mắt nói, “Về nhà thì ném đi, bằng không thì cũng đừng có trông cậy tôi giúp cô tăng tiền thưởng cuối năm.”
Cố Hạ yếu ớt mở miệng, “Vì…vì sao?”
Bắt anh phải nói thế nào đây, nói anh rất thích cô, nói anh căm hận mỗi khi cô nói về Quý Phi Dương, Triển Thiểu Huy làm sao mở miệng được. Anh day day thái dương, giọng lạnh lùng nói: “Từ nay về sau đ