The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trộm Trái Tim, Đoạt Ái Tình

Trộm Trái Tim, Đoạt Ái Tình

Tác giả: Đông Tẫn Hoan

Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015

Lượt xem: 1342928

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2928 lượt.

ừng có mà nhắc tới Quý Phi Dương trước mặt tôi, gần đây chuyện làm ăn tôi có xung đột với nhà cậu ta, nghe thấy cái tên Quý Phi Dương kia là thấy phiền.”
Tác gỉa: Triển thiếu thật là kiêu ngạo sĩ diện.






Không ổn
Cố Hạ cảm thấy lui tới nhiều với Triển Thiểu Huy cũng không có gì, điều không ổn chính là thỉnh thoảng Triển Thiểu Huy lại có hành động làm cho tim cô đập loạn xạ; tuy cô chưa bao giờ thấy Triển Thiểu Huy có bạn gái nhưng ăn cơm với anh vài lần, đánh bài vài lần, trong đám người bọn họ, ai mà không phóng túng, tùy tiện ôm ấp, dùng từ phong hoa tuyết nguyệt để hình dung là đúng nhất. Chắc hẳn lúc tập bắn, Triển Thiểu Huy ôm cô cũng không có ý gì khác, anh cũng sẽ không cảm thấy không ổn. Nhưng mà Cố Hạ không thể quen với loại này, không thể đánh đồng hành động ôm ôm ấp ấp chỉ là một cái nắm tay đơn giản.
Sau khi đi tập bắn về, Cố Hạ đang tự hỏi xem phải làm sao để duy trì khoảng cách với Triển Thiểu Huy, nhưng mà chỉ cần một cuộc điện thoại của Triển Thiểu Huy gọi tới là Cố Hạ phải đên ngay không thể chối từ.
Bữa cơm tiếp theo là tối thứ tư, Triển Thiểu Huy gọi điện thoại cho cô, giống như là ra một thông báo. Nhà hàng này lúc trước Cố Hạ cũng từng tới, chính là nhà hàng mà buối tối mấy tháng trước lúc cô đuổi theo tên cướp anh đã dẫn cô tới, vẫn căn phòng VIP như cũ, Triển Thiểu Huy gọi lái xe tới đón Cố Hạ, nói cô chờ ở đấy một lát. Sau khi đến nơi, Cố Hạ trực tiếp đi vào trong căn phòng đã đặt trước, mới vừa lên lầu hai thì phát hiện không thấy chìa khóa của mình đâu, nghĩ nghĩ một lát chắc là bị rơi trên xe, cô vội vã xoay người chạy xuống tìm, không ngờ rẽ vào một khúc cua quá nhanh nên đụng phải một người.
Đối phương là trợ lý, trên tay cầm một chai rượu đỏ, ông chủ đã cố ý dặn dò mang chai rượu này tới đãi bạn bè. Kết quả bất ngờ bị đụng vào, cái chai rơi xuống nền gạch, bình rượu vỡ tan, màu đỏ nâu chảy đầy đất, sắc mặt trợ lý trở nên trắng bệch, trừng to hai mắt nhìn Cố Hạ, “Cô làm sao vậy? Đi đường không thèm nhìn à!”
Anh ta mở miệng gọi một tiếng “người phụ nữ của Triển thiếu” làm cho Cố Hạ hoảng sợ, ngẩng đầu yếu ớt nói, “Tôi không phải là người phụ nữ của ngài ấy.”
Chủ tịch Trần dường như sửng sốt một lát, vừa cười vừa nói: “Sao tôi có thể nhận nhầm người được chứ? Hôm nay Triển thiếu cũng đến đây dùng cơm mà? Không biết ngồi ở phòng nào.”
“Đúng là ngài ấy đến đây dùng cơm.” Cố Hạ nhìn anh ta, kiên trì nói: “Nhưng mà tôi thật sự không phải người phụ nữ của ngài ấy.”
“Ai mà chẳng biết cô chính là người phụ nữ của ngài ấy, đã có thì cứ nhận, thời đại bây giờ cũng rất cởi mở, đi theo Triển thiếu cũng đừng nên có ý nghĩ khác.” Chủ tịch Trần dùng giọng điệu trêu chọc nói, cảm thấy cô gái này rất dễ trêu chọc, “Cô không phải người phụ nữ của Triển thiếu vậy thì mỗi ngày còn đi theo ngài ấy làm gì? Còn dùng cơm đánh bài cùng ngài ấy.”
“Các anh hiểu lầm rồi.” Giọng Cố Hạ càng nói càng nhỏ.
Người đàn ông kia cười thành tiếng, vừa khéo chỗ góc rẽ có hai người đi tới, ánh mắt anh ta lóe sáng, cười nói, “Triển thiếu, tổng giám đốc Trịnh, các anh đã tới.”
Người đi tới là Triển Thiểu Huy và Trịnh Giang Hà, nhìn thấy Cố Hạ rầu rĩ đứng một góc, Triển Thiểu Huy nói: “Chủ tịch Trần, chủ tịch Quách, thật là trùng hợp. Có chuyện gì sao?”
“Không có.” Chủ tịch Trần cao giọng cười to, “Vừa rồi gặp vị tiểu thư này, thuận tiện bắt chuyện một lát thôi.”
Ánh mắt Triển Thiểu Huy lướt qua mặt đất, một tay khoác vai Cố Hạ, “Làm sao vậy?”
Cố Hạ chỉ chỉ xuống mặt đất, ngại ngùng nói, “Tôi đụng phải làm vỡ rượu của ngài ấy.”
Chủ tịch Trần vội vàng nói, “Đó chỉ là ngoài ý muốn thôi, cũng phải trách tôi không cẩn thận.”
“Chủ tịch Trần muốn đãi khách sao.” Triển Thiểu Huy nhàn nhạt nói, rồi lại nhìn trợ lý phía sau lưng nói, “Trở về nhà tìm cho chủ tịch Trần một chai rượu thật tốt, đi nhanh về nhanh, đừng làm trễ nải tiệc rượu của chủ tịch Trần.”
Anh kéo Cố Hạ nhích lại một chút, lạnh nhạt nói: “Chủ tịch Trần đã muốn mở tiệc chiêu đãi bạn bè thì tôi đây cũng không làm mất thời gian của anh nữa.”
“Triển thiếu quá khách khí rồi.” Chủ tịch Trần cũng nhận ra Triển Thiểu Huy không muốn nói nhiều, cùng với người bên cạnh nói lời từ biệt.
Triển Thiểu Huy dắt Cố Hạ vào phòng, ngồi xuống ghế salon, n