Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trộm Trái Tim, Đoạt Ái Tình

Trộm Trái Tim, Đoạt Ái Tình

Tác giả: Đông Tẫn Hoan

Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015

Lượt xem: 1342918

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2918 lượt.

Dương cũng biết nhà Cố Hạ ở tỉnh, cho dù không ở lại thành phố C thì ở trong một thành phố khác chưa chắc cô đã quen được, không bằng cứ ở lại nơi quen thuộc này. Nhưng mà, nếu Cố Hạ muốn phát triển ở thành phố C, như vậy cuối cùng cô vẫn phải phát triển quan hệ thân mật với Triển Thiểu Huy, đó cũng là lựa chọn tốt nhất. Quý Phi Dương cũng không có quyền xen vào cuộc sống của người khác, hôm nay cũng chỉ muốn nhắc nhở cô một chút, “Trung Quốc có câu ngạn ngữ “Môn đăng hộ đối”, đạo lí này vẫn được duy trì mấy ngàn năm nay. Cuộc sống luẩn quẩn này của chúng ta, cuối cùng cũng phải chọn người có thể trợ giúp cho sự nghiệp của mình, đừng quá xem trọng những thứ ân ân ái ái ngọt ngào, cũng chỉ là để chơi đùa mà thôi, cuối cùng cũng phải cần đến tiền và một chỗ đứng tốt trong xã hội. Cho nên, Cố Hạ, đừng quá thật lòng.”
Cố Hạ ra vẻ tỉnh tỉnh mê mê.
Quý Phi Dương dứt khoát nói: “Triển thiếu có thể đối xử tốt với em, một ngày nào đó cũng có thể bứt ra bất cứ lúc nào, đến lúc đó người bị tổn thương sẽ là em. Cho nên, em ngàn vạn lần đừng để mình rơi vào cảnh ấy.”
“Tại sao lại kéo Triển thiếu vào đây? Anh ta mới chẳng bao giờ tốt với em ấy.” Cố Hạ cũng biết rất rõ, Triển Thiểu Huy thích sai bảo cô, thích bắt cô làm cái này cái kia, dường như cô lại nghĩ tới gì đó, lớn tiếng nói: “Quý sư huynh, có phải anh nghe nói gì không?”
Cô cuống quýt giải thích: “Không phải như người khác nói đâu, em và Triển thiếu thật sự không có gì, anh ta luôn chướng mắt với em, em cũng không có ý gì với anh ta. Chỉ là gần đây anh ta muốn em đi đánh bài thắng lại tiền về, không tiện sai người khác nên mới kêu em đấy.”
Quý Phi Dương cười nhạt, “Không nghĩ gì là tốt rồi, Cố Hạ, em thật sự không thích hợp với cuộc chơi luẩn quẩn này của bọn anh. Nếu như em có gì với Triển thiếu thì hãy nhớ kĩ đừng quá thật lòng.”
Cố Hạ cũng cảm thấy mình không thích hợp với những cuộc chơi tập hợp những nhân vật nổi tiếng giàu có kia của bọn họ, cô không phải là nhà tư bản gì đó, nghe thấy Quý Phi Dương nói như vậy càng thấy không thể có ý nghĩ gì. Hai người đi bộ một đoạn rất xa dọc theo con đường đêm, cuối cùng Quý Phi Dương đưa cô lên xe taxi, bóng đêm lạnh lẽo, anh đứng trước cửa xe taxi nói, “Cố Hạ, sau này cẩn thận một chút.”
Cố Hạ vẫy tay chào anh, lớn tiếng nói: “Quý sư huynh, tết âm lịch vui vẻ.”
“Tết âm lịch vui vẻ.” Cố Hạ nghe thấy giọng nói dịu dàng của anh vang lên, xe taxi mang theo Cố Hạ chậm rãi rời đi, hình ảnh của Quý Phi Dương ngày càng xa, dần dần ta ra hòa cùng một thể với bóng đêm.
Hai người, cuối cùng cũng không chung đường, theo thời gian chạy về hai hướng khác nhau.
***
Hai ngày cuối năm cũng không có nhiều việc, không khí đi làm vô cùng thoải mái, cuối năm thường túi tiền cũng đầy lên, trên mặt mọi người đều rất hớn hở, Cố Hạ nhìn con số khá lớn trong sổ tiết kiệm cũng mừng thầm trong lòng, về nhà cũng dễ bề khoe khoang trước mặt ba mẹ. Cô rất biết ơn Triển Thiểu Huy đã giúp đỡ, muốn gọi điện thoại nói lời cảm ơn anh nhưng cuối cùng vẫn kìm chế được. Quý Phi Dương nói đúng, cô không thích hợp với cuộc chơi của anh, điều hạnh phúc nhất của Cố Hạ chính là có thể tìm được một gia đình thuộc về mình trong thành phố này, nhà không cần quá lớn, hai phòng là đủ rồi, nếu được ba phòng thì càng rộng rãi, sau này có duyên gặp người mình yêu, cùng nhau ngắm hoa tàn hoa nở, cùng nhau đi đến hết cuộc đời.
Trước mắt nha, chuyện quan trọng nhất là về nhà. Mùa xuân đến nên nhà ga đông nghịt toàn là đầu người, quần áo đủ kiểu, nhưng đều mang theo tâm trạng nôn nóng muốn về nhà, không khí hỗn tạp đủ mọi mùi vị làm cho Cố Hạ choáng váng đầu óc, sau khi cô lên xe lửa thì lấy điện thoại ra xem giờ thì nhìn thấy hai cuộc gọi nhỡ, là số của Triển Thiểu Huy, lúc nãy khi kiểm vé, xung quanh quá ồn ào nên không nghe thấy. Xe lửa vẫn chưa chạy, trong sân ga mọi người vác theo túi lớn túi nhỏ còn đang chen chúc lên xe, cô gọi lại cho anh, giọng nói của Triển Thiểu Huy rất nhẹ, “Lên xe rồi sao?”
“Lên rồi ạ, tối nay tôi sẽ về đến nhà.” Cố Hạ trả lời anh, “Thật may anh mua vé giúp tôi, chỗ ngồi rất thoải mái.”
Giọng nói của cô rất hưng phấn, qua điện thoại Triển Thiểu Huy cũng có thể nhận thấy, giọng điệu của anh vẫn nhàn nhạt, “Trên đường nhớ cẩn thận một chút, có việc gì thì gọi điện thoại cho tôi.”
Niềm vui sắp được về nhà dâng lên trong lòng Cô