Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trộm Trái Tim, Đoạt Ái Tình

Trộm Trái Tim, Đoạt Ái Tình

Tác giả: Đông Tẫn Hoan

Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015

Lượt xem: 1342924

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2924 lượt.

n, thật ra thì anh không thích đồ ngọt, nhưng khi nhìn thấy cô vất vả làm cho anh ăn thì anh cảm thấy rất ngon, ăn một miếng tan vào trong miệng ngòn ngọt, thơm thơm lại giòn xốp. Anh thích nhất chính là khi Cố Hạ bận rộn chăm chú xoay quanh anh mà làm việc cho anh, nấu cơm cho anh, mua này mua kia, đánh một ván mạt chượt, dáng vẻ chăm chú kia như một loại thuốc độc mê người, lan tràn trong lòng anh, giống như uống một ngụm canh nóng, trơn tuột lại ấm áp.
Chỉ là Cố Hạ rất thiếu tính tự giác, chưa bao giờ chủ động, anh không dùng giọng điệu ra lệnh thì cô gái kia cũng sẽ không làm. Triển Thiểu Huy là người có kiên nhẫn, anh nghĩ một ngày nào đó sẽ thâu tóm được cô gái tên Cố Hạ này, làm cho cô tự nguyện chuyển động xung quanh anh.
Bận rộn nửa ngày mới làm xong cơm trưa, ba món mặt một món canh, còn có bánh mật chấm hoa quế. Lúc nãy ở siêu thị mua hai con cá trích, dùng dầu chiên qua, hầm một lúc được món canh màu trắng, gần đây Cố Hạ rất chu đáo, lần lượt giúp anh gắp thức ăn, gắp rau rồi lại múc thêm canh, động tác tự nhiên, không có chút nịnh nọt nào, Triển Thiểu Huy hỏi một câu: “Nếu như tôi không phải ông chủ của cô thì cô có làm những việc này cho tôi không?”
“Cho dù anh không phải ông chủ của tôi thì cũng sẽ là một nửa bạn của tôi mà.” Cố Hạ cầm đũa trên tay, không lịch sự suy tư trả lời.
Triển Thiểu Huy không nhìn cô, thong thả ăn canh, “Tại sao lại là một nửa?”
Cố Hạ thật thà nói, “Bởi vì thân phận của anh rất đặc biêt, tôi không muốn anh nghĩ tôi trèo cao.”
“Thật ra…” Giọng nói của Triển Thiểu Huy bỗng nhiên vui vẻ, “Cô trèo cao một chút cũng không sao.”
Cố Hạ tiếp tục cúi đầu ăn cơm, có một số việc Cố Hạ không thèm nghĩ nữa, suy nghĩ nhiều cũng chỉ khiến mình thêm phiền não; quen biết một chút, duy trì quan hệ như bây giờ là được rồi, thân thiết hơn một chút nói không chừng sẽ xuất hiện tình trạng vô cùng xấu, Cố Hạ thật sự không muốn Triển Thiểu Huy hiểu lầm, giọng nói ấp úng, Cố Hạ nghe thấy mình nói: “Triển thiếu, anh đừng tới tìm tôi thường xuyên như vậy.”
Tay đang cầm đũa của Triển Thiểu Huy dừng lại, “Vì sao?”
Cố Hạ thật sự không muốn hai người qua lại quá thường xuyên, một người đàn ông như vậy, đặt ở đâu cũng là tiêu điểm trong đám người, hết lần này tới lần khác lại đặc biệt quan tâm đến cô, nói là bạn bè sao, hình như lại càng thêm mập mờ. Bọn họ chênh lệch nhau quá lớn, nếu có sinh ra ý nghĩ gì với anh thì tuyệt đối không phải là chuyện tốt, cô cảm thấy hẳn là nên duy trì khoảng cách với ông chủ của mình thì hay hơn, “Triển thiếu, nếu anh muốn tìm một người cùng đánh bài ăn cơm thì thật ra có rất nhiều người tình nguyện làm; tôi cũng có việc của mình nhưng anh lại luôn chiếm dụng thời gian rảnh rỗi của tôi, tôi thấy rất không tiện.”
“Cô không vui khi tôi chiếm dụng thời gian của cô?” Giọng điệu của Triển Thiểu Huy không mấy hiền lành.
Cố Hạ kiên trì nói, “Tôi cũng có việc của mình mà.”
Trong lòng Triển Thiểu Huy không được thoải mái, Cố Hạ luôn có bản lĩnh khiến cho tâm tình đang rất tốt của anh trở nên nôn nôn nóng nóng, ghét việc anh chiếm dụng thời gian của cô, có bao nhiêu người mơ tưởng được đi chơi cùng anh, Cố Hạ lại hết lần này tới lần khác thấy không vui, bây giờ còn dám ngang nhiên từ chối anh. Triển Thiểu Huy có chút tức giận, đặt đôi đũa sang bên cạnh, môi nhếch lên, trong lòng vừa giận lại vừa không biết phải làm sao. Cố Hạ cũng im lặng, anh tức giận một lúc lại nhíu mày nở nụ cười, “Cô còn thiếu tôi gần tám trăm vạn tiền đánh bài.”
Anh vẫn như thường chứng kiến sắc mặt Cố Hạ khẽ thay đổi, đây cũng không phải lần đầu tiên Cố Hạ làm cho người ta tức giận, cuối cùng cô vẫn không thể từ chối anh, có quyền có thế thật là tốt, Triển Thiểu Huy nheo đôi mắt vĩ lại, cầm đũa lên, “Đến khi nào cô thắng lại hết số tiền bị thua thì hãy nói những lời này. Còn bây giờ hử…gắp thịt cá cho tôi.”
Cố Hạ nhìn Triển Thiểu Huy lạnh lùng nhìn mình chằm chằm, cuối cùng lại gắp cho anh một miếng cá. Dù sao thì Triển Thiểu Huy cũng chẳng bao giờ để ý đến ý kiến của cô, Cố Hạ cũng không còn cách nào. Chắc hẳn hôm nay tâm trạng của Triển Thiểu Huy khá tốt nên cơm nước xong thì vội vã rời đi, lúc ra về còn giúp Cố Hạ dọn chén đũa. Về sau có người gọi tới hỏi có phải Cố Hạ cần mua vé xe lửa không, Cố Hạ nói ngày đi, đến tối người đàn ông đó lại tới tận nhà đưa vé giường mềm cho Cố Hạ.
Đến tối Cố Hạ nằm


The Soda Pop