The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trộm Trái Tim, Đoạt Ái Tình

Trộm Trái Tim, Đoạt Ái Tình

Tác giả: Đông Tẫn Hoan

Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015

Lượt xem: 1342922

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2922 lượt.

Cố Hạ cũng chẳng nhớ đến anh, anh không chủ động liên lạc thì Cố Hạ cũng không thèm gọi điện thoại cho anh, Triển Thiểu Huy lạnh lùng nói: “Sao cô không nhờ tôi giúp đỡ?”
Anh nghe thấy đầu dây bên kia rất ồn, giọng điệu Cố Hạ nghe càng giả dối, “Mấy chuyện nhỏ nhặt này làm sao tôi có thể không biết xấu hổ mà làm phiền đến anh.”
Cố Hạ cảm thấy dạo này lui tới với anh quá nhiều, Triển Thiểu Huy và cô vẫn luôn có sự chênh lệch, Triển Thiểu Huy khinh thường cô, Cố Hạ cảm thấy rất bình thường; nhưng thỉnh thoảng lại có chút mập mờ, Cố Hạ thật sự không chịu được, một người đàn ông ưu tú như vậy, ngộ nhỡ khiến cho cô có ý nghĩ gì thì sẽ không tốt. Gần đây Cố Hạ luôn cố gắng tránh mặt Triển Thiểu Huy, vé cũng không quá khó mua như cô nói, chỉ xếp hàng hơi lâu một chút.
Triển Thiểu Huy không thèm để ý đến những toan tính của cô, vô cùng hung hăng hỏi “Nói nhanh lên, đang ở đâu? Nhà ga hay điểm bán vé nào?”
Cô Hạ bị anh hỏi không ngừng thì nhỏ giọng nói cho anh biết. Không ngờ 10 phút sau, Triển Thiểu Huy thật sự đến, xách cô ra khỏi đoàn người đang xếp hàng, “Sao dạo này nếu cô không có chuyện này thì lại có chuyện kia vậy hả?”
Cố Hạ đẩy anh ra, “Tôi xếp hàng gần được rồi, chỉ còn vài người, hay là anh chờ một chút đi.”
Triển Thiểu Huy cũng không để ý đến cô đang kêu la, trực tiếp ôm cô đi về phía xe, nhét cô vào trong xe, thắt dây an toàn cho cô, giọng điệu hơi hung dữ nói: “Bình thường cô không hề nhớ đến tôi sao?”
“Nhớ chứ, mỗi ngày tôi đều nhớ thương anh.” Cố Hạ nghĩ xem anh có gọi cô đi ăn cơm không, nghĩ xem phải tìm lí do gì để từ chối; còn lại mấy trăm vạn phải đánh bài thêm mấy lần; còn có tiền thưởng cuối năm vẫn chưa phát, cũng không biết Triển Thiểu Huy sẽ cho cô bao nhiêu…
Triển Thiểu Huy không biết phải làm sao với Cố Hạ, anh cũng sẽ không thể nói không có việc gì thì cô cũng phải gọi điện cho tôi, báo cáo hành tung của mình. Anh khởi động xe thật nhanh, đi một đoạn thật xa mới bình tĩnh lại được, hỏi: “Bây giờ cô rất thiếu tiền sao?”
Cố Hạ không biết vì sao anh lại hỏi như vậy, nói: “Khá ổn, tiền lương cũng còn thừa một ít.”
“…vậy sao không mua vé máy bay mà về?” Triển Thiểu Huy cũng không thèm nhìn cô.
“Bởi vì thị trấn nhà tôi không có sân bay, cách sân bay đến vài dặm, phải đi xe hơi một tiếng. Mấy ngày cuối năm rất đông người, rất khó mua vé xe trở lại huyện, không bằng cứ trực tiếp đi xe lửa, mất khoảng năm sáu tiếng, xuống xe lửa chỉ cần mười đồng taxi là có thể về đến nhà.” Cố Hạ có chút tức giận nói, “Vừa rồi tôi sắp mua được rồi, sao anh lại lôi tôi ra chứ?”
Triển Thiểu Huy nhìn dáng vẻ vô tâm của Cố Hạ thì thấy không vui, “Hơi đói bụng, muốn tìm cô đi ăn cơm, vé xe tôi sẽ nhờ người mua.”
“Bây giờ mới 11h.” Cố Hạ kêu lên, cái gì mà ăn trưa chứ?
Triển Thiểu Huy dùng ánh mắt không mấy hiền lành đảo qua cô, nghĩ nghĩ rồi nói: “Không muốn ăn cơm ở ngoài, cô đi mua thức ăn về nấu cơm.”






Từ chối
Triển Thiểu Huy chỉ nói một câu đã quyết định việc ăn trưa, nơi này cách nhà Cố Hạ không xa lắm, Triển Thiểu Huy lái xe đến siêu thị trước, đương nhiên tuyệt đối không gần nhà Cố Hạ chút nào, nếu phải mua thức ăn ở siêu thị Thiên Thiên Hồng thì anh tình nguyện đi xa một chút. Mà Cố Hạ ngồi trên ghế phó lại thấy may mắn vì hôm nay Từ Lộ Lộ không có nhà, đỡ phải nhìn thấy Triển Thiểu Huy mang bộ mặt thiếu gia đến, ảnh hưởng đến sự ngon miệng của Từ Lộ Lộ mà phàn nàn với cô nửa ngày.
Cố Hạ đoán Triển Thiểu Huy rất ít khi đi siêu thị, đồ vest thẳng tắp, tư thế đi thoạt nhìn không phải tới để mua đồ, càng giống với lãnh đạo đang đi thị sát tình hình hơn. Cố Hạ đi bên cạnh đẩy xe hàng, đến khu thực phẩm, Triển Thiểu Huy nhẹ nhàng chỉ một ngón tay về phía một loại thịt cá hay rau dưa nào đó, ý bảo Cố Hạ đến mua một ít. Thấy gói đồ nào tốt Cố Hạ sẽ mang tới cho anh xem, Triển Thiểu Huy hài lòng mới đặt nó vào trong xe, không hài lòng thì lại bắt Cố Hạ trả lại, thật giống với ông chủ đang chỉ huy nhân viên làm việc.
Lúc mua gia vị, mắt Cố Hạ nhìn những thứ đồ trên kệ, hỏi một tiếng, “Triển thiếu, lát nữa anh thanh toán sao?”
“Chẳng lẽ cô cảm thấy tôi giống kẻ lừa bịp tống tiền ăn chặn một bữa cơm của cô lắm sao?” Triển Thiểu Huy nói.
“Tôi nào có kén chọn gì?” Triển Thiểu Huy thử món bánh mật rất ngon của cô, so ra thì vẫn còn kém món bánh điểm tâm ở khách sạ