Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trộm Trái Tim, Đoạt Ái Tình

Trộm Trái Tim, Đoạt Ái Tình

Tác giả: Đông Tẫn Hoan

Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015

Lượt xem: 1342920

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2920 lượt.

trên giường ôm điện thoại, cũng không biết hôm nay có phải đã làm cho anh tức giận không, suy đi nghĩ lại nửa ngày nhắn tin cho anh, cảm ơn anh đã mua vé giúp cô. Đợi thật lâu đầu bên kia vẫn không trả lời, Cố Hạ mới để di động sang một bên.
Cuối tuần này không đi đánh bài, tuần trước thật sự không có cơ hội đi ăn cơm đánh bài cùng Triển Thiểu Huy, cuối tuần vẫn phải làm việc, sau đó lại đến tết âm lịch. Cố Hạ vẫn chưa nhận được điện thoại của Triển Thiểu Huy, cô bắt đầu chậm rãi thu dọn hành lý, chuẩn bị đếm ngược hai ngày nữa sẽ lên đường về nhà thì lại nhận được điện thoại của một người không thường xuyên liên lạc, người kia là Triệu Cổ.
Cố Hạ và Triệu Cổ bởi vì Quý Phi Dương mời ăn cơm nên có gặp nhau vài lần, bình thường cũng không liên lạc, Triệu Cổ nói muốn ăn mừng năm mới, mời vài người bạn cùng đi ăn cơm ca hát, không những muốn mời Cố Hạ đi cùng mà còn nói nếu Cố Hạ không đến thì chính là không xem anh ta là bạn. Cuối cùng không thể từ chối thịnh tình, Cố Hạ đồng ý.
Lúc tan việc Cố Hạ trực tiếp đi đến nhà hàng, một nhà hàng rất lớn, bảy tám người ngồi thành một bàn, đều là nam nữ trẻ tuổi, ngoại trừ Triệu Cổ, những người khác Cố Hạ cũng không nhận ra. Chẳng qua là Triệu Cổ rất nhiệt tình giới thiệu, cố ý dẫn cô vào câu chuyện của bọn họ. Đã là cuối năm nên cũng rất dễ tìm chủ đề, đồ ăn vừa bưng lên, lúc mọi người đang trò chuyện vui vẻ thì Cố Hạ không nghĩ đến Quý Phi Dương cũng tới.
Quý Phi Dương chỉ nhìn cô nhàn nhạt cười, nhân viên phục vụ lấy thêm chén đũa, mọi người nhìn thấy anh lại càng thêm náo nhiệt, không ngừng trò chuyện với Quý Phi Dương. Cố Hạ cũng không còn cảm giác đặc biệt gì, lần trước lúc đánh bài nhìn thấy anh ngồi cùng với một cô gái xinh đẹp con nhà danh giá, cô và anh hẳn chỉ là hai đường thẳng song song, thời gian chảy xuôi, Cố Hạ nhìn thấy anh đã không còn cảm giác trống ngực đập liên hồi như hồi còn học đại học nữa.
Cơm nước no nê, vài người đề nghị đi hát, Cố Hạ khoát tay nói không đi, cô đứng lên nói lời tạm biệt, Quý Phi Dương cũng đứng lên cầm áo khoác, nói: “Tôi cũng có việc không đi được. Cố Hạ, chúng ta cùng đi.”






Xa cách
Quý Phi Dương chào hỏi với những người bên cạnh rồi cùng Cố Hạ rời khỏi phòng. Hướng bọn họ đi không phải là bãi đỗ xe mà là cửa chính, Cố Hạ tùy tiện hỏi: “Hôm nay anh không lái xe sao?”
Anh trả lời rõ ràng, “Chúng ta cùng đi đi. Ở đây cũng không gọi xe được, anh tiễn em một đoạn đường.”
Anh nói đúng, nhà hàng này rất sang trọng, khách tới đây gần như đều tự lái xe, trước cửa có rất ít xe taxi. Hai người cùng nhau đi qua một khoảnh sân nhỏ trong nhà hàng, không khí thoang thoảng mùi hoa mai, đèn đường chiếu rọi mờ nhạt, cuối cùng là cái rét lạnh mùa đông. Cố Hạ không biết phải nói gì với anh, cười dùng giọng điệu bình thường nói: “Cũng gần cả tháng rồi không gặp anh. Quý sư huynh, lần trước đánh bài có nhìn thấy cô gái xinh đẹp kia là bạn gái của anh sao?”
“Không phải.” Giọng điệu của Quý Phi Dương có vẻ thanh đạm, anh và cô cùng đi về phía trước, tốc độ rất chậm, giống như đang tản bộ.
“Em hiểu rồi.” Tất nhiên Cố Hạ biết rõ đạo lí môn đăng hộ đối này, không chỉ nói nhà giàu lấy nhà giàu, ngay cả con nhà bình thường cũng muốn lấy người nhà giàu.
“Anh có rất nhiều bạn là nữ giới, nhưng quan hệ cũng chỉ duy trì ở mức bạn bè bình thường, giống như anh và em vậy. Khi còn học đại học cũng không nghĩ sẽ tìm bạn gái, khi đó luôn phải duy trì khoảng cách thích hợp với nữ sinh.” Trên mặt Quý Phi Dương có chút buồn vô cớ, “Một đoạn tình cảm có vương vấn đến đâu thì nhất định cũng sẽ không có kết quả, cần gì phải bắt đầu chứ? Cho nên, khi đó em nói em thích anh, anh rất cảm động, nhưng mà cuối cùng vẫn không có cách nào bắt đầu, anh không muốn làm tổn thương ai.”
Trong lòng Cố Hạ có chút thoải mái, “Quý sư huynh, anh là người tốt.”
Anh nhìn cô cười cười, “Trước kia anh đã từng nói anh rất hậm mô em, thích gì, không thích gì cũng có thể tự mình làm chủ. Giống như anh đây, thường xuyên thân bất do kỉ.”
“Có thể làm bạn với anh, em đã cảm thấy rất vui rồi.” Cố Hạ nói lời thật lòng, “Sau này anh nhất định sẽ có một cuộc hôn nhân mĩ mãm hạnh phúc.”
Quý Phi Dương quay đầu hỏi cô, “Em có tính sau này ở lại luôn thành phố C không?”
“.” (gật đầu) Cố Hạ cực kì khẳng định.
Quý Phi