Tác giả: Đông Tẫn Hoan
Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015
Lượt xem: 1342885
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2885 lượt.
phối hợp dinh dưỡng thế nào, mấy giờ nghỉ ngơi đều có kế hoạch, Cố Hạ còn phải dưỡng bệnh như thế đến khi nào đây?
Cứ như vậy thêm nửa tháng nữa, tuy phòng bệnh có đầy đủ phương tiện, TV tạp chí cái gì cũng có nhưng Cố Hạ vẫn thấy buồn chán đến phát sợ, thật sự không nhịn được nữa, nếu không cho tôi ra viện tôi sẽ nổi điên lên mất, bác sĩ cũng hiểu được tình huống của cô hoàn toàn có thể về nhà được rồi.
Nằm viện gần nửa tháng, lúc trở về không khác gì dọn nhà, những món đồ chơi nhỏ trong phòng bệnh chất lên chật cả xe, căn nhà hai phòng nho nhỏ kia ngoại trừ tăng thêm không ít mấy món đề trang trí đã trở thành nơi Triển Thiểu Huy thường xuyên đại giá quang lâm. Trước khi ra viện bác sĩ dặn dò rất nhiều, nói không thể ngồi lâu, đề nghị cô tĩnh dưỡng thêm một thời gian ngắn, tuy Cố Hạ cảm thấy thoải mái hơn nhưng vẫn không thể đi làm, tiếp tục nghỉ ở nhà thêm một tháng. Lần này thời gian xin nghỉ hơi dài, đã có người thay thế vị trí của cô, hiện giờ Cố Hạ cũng không muốn từ chức nữa, không biết sau này trở về có còn ghế trống hay không. Vấn đề công việc Triển Thiểu Huy không nói nhiều, chỉ nói nếu không thích làm trong Khải Hoành nữa thì có thể sang bên kia, hoặc là điều đến một vị trí khác cũng được, đến khi cô có thể đi làm lại hãy nói đến vấn đề này.
Lúc nói lời này anh đang ăn cơm ở nhà Cố Hạ, hoạt động bình thường của Cố Hạ hoàn toàn không có vấn đề gì, mỗi ngày ngoại trừ ngủ trên giường, ra ngoài mua thức ăn về, ở trong phòng bếp không nhanh không chậm làm vài món ăn. Có khi Triển Thiểu Huy gọi điện thoại tới nói thẳng anh muốn đến ăn cơm, chưa tới giờ cơm đã chạy sang bên này.
Số lần tới khá nhiều, anh vẫn không tính là thân thuộc với Từ Lộ Lộ, nhìn thấy cũng rất lạnh nhạt, thỉnh thoảng ba người cùng ăn cơm anh càng ít nói hơn bình thường, có đôi khi Trần Đào cũng tới, Triển Thiểu Huy chỉ thuận tiện hỏi vài câu về công việc của Trần Đào, về sau trao đồi danh thiếp.
Trần Đào và Từ Lộ Lộ làm cùng ngành, trước mắt làm trong phòng tiêu thụ, nhậm chức trong một công ty phát triển cũng không tệ lắm, cơ hội thăng chức toàn bộ đều nhờ vào thành tích làm việc. Vài ngày sau nhận được một cuộc điện thoại nói anh ta sang nói chuyện về công việc, trưởng phòng của bộ phận này tự mình ra mặt, đây tuyệt đối là một đơn hàng lớn, chỉ là vị trường phòng này rất khó thuyết phục. Lúc Trần Đào tìm hiểu tư liệu của đối phương mới phát hiện ra công ty này thuộc tập đoàn nhà họ Triển, chủ tịch tập đoàn Triển thị chính là Triển Thiểu Huy, khó trách lại gọi cho anh, đối phương hợp tác là có mục đích, bắt đầu tiến hành đàm phám những chi tiết trong hợp đồng.
Giá trị hợp đồng đối với Triển Thiểu Huy mà nói không đáng nhắc tới, cũng bình thường như chuyện thời tiết thôi, nhưng nếu đàm phán thành công, phần trăm được hưởng là một con số rất lớn với Trần Đào, thành tích đạt được cũng đủ tiêu chuẩn để thăng chức. Lúc gặp lại lần nữa Trần Đào tỏ ra biết ơn Triển Thiểu Huy, sắc mặt Triển Thiểu Huy vẫn nhàn nhạt, chỉ nói lúc tan ca không nói chuyện công việc, có gì phiền toái có thể tìm anh giúp đỡ, còn hời hợt nói một câu: “Có thời gian thì hãy thường xuyên mang bạn gái của anh ra ngoài chơi.”
Tất nhiên Trần Đào hiểu ý anh chính là ngại Từ Lộ Lộ ở đây làm bóng đèn, ảnh hưởng đến người khác nói chuyện yêu đương lãng mạn. Từ Lộ Lộ vốn thường xuyên chạy qua nhà Trần Đào, thật ra cũng rất ít ở nhà, về sau dường như không về nhà ăn cơm, để cho hai người kia từ từ mà hưởng thụ.
Trước mắt trên cơ bản Triển Thiểu Huy vẫn đi làm như bình thường, buổi tối thường tới vào khoảng hơn sáu giờ, lúc ấy Cố Hạ còn đang bận rộn trong bếp, mặc áp ngoài rộng thùng thình làm cho thân hình thêm nhỏ nhắn xinh xắn, tóc cô tùy ý búi lên, lộ ra phần cổ thon dài, nghe thấy tiếng chuông cửa thì vội vàng chạy ra mở, luôn cười nói: “Đến rồi sao?”
Giọng nói mang theo một chút vui vẻ, thật sự giống như vừa về tới nhà, làm cho lòng người thấy ấm áp. Cô nói với anh vài câu sau đó vỗ vỗ đầu, vội vàng chạy vào trong bếp, “Trong nồi còn…”
Triển Thiểu Huy hơi nhếch môi nhìn theo bóng lưng của cô, có khi mở TV lên xem tin tức, có khi lại vào nhà bếp nhìn cô bận rộn, rồi giúp cô mang chén đũa ra, cơm nước xong Cố Hạ luôn rời khỏi bàn ăn trước, nghiêng người tựa vào ghế sofa ôm chặt lấy một cái gối ôm. Lần đầu tiên làm vậy Triển Thiểu Huy chỉ nghĩ Cố H