Tác giả: Đông Tẫn Hoan
Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015
Lượt xem: 1342844
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2844 lượt.
đã gây khó dễ cho chuyện công việc của cô, đối với anh cùng lắm cũng chỉ là mở miệng nói một tiếng nhưng lại là một chuyện lớn trong cuộc sống của Cố Hạ, cô không muốn cuộc sống cũng như công việc của mình bị quấy rầy cho nên mới muốn tránh mặt Triển Thiểu Huy.
Mọi người đều nhìn cô, Cố Hạ khẽ cười cười, nụ cười cứng ngắc, Triển Thiểu Huy đã cố ý gây nên, trong trường hợp này Cố Hạ cũng không muốn mọi mất mặt, rũ mắt xuống, đi tới.
Từng người một ngồi vào vị trí, tuổi trẻ đã lăn lộn ngoài xã hội nhiều, nụ cười trên mặt không hề tắt, rõ ràng có nhiều người chỉ gặp mặt lần đầu tiên nhưng cách nói chuyện lại như đã quen biết nhiều năm. Trên mặt Cố Hạ cũng không quên mang theo một nụ cười, đôi môi mím lại khẽ cong lên, chỉ là không thể nào lên tiếng nổi, chỉ cúi thấp đầu, cố gắng không nhìn sang người bên cạnh.
Triển Thiểu Huy lười biếng ngồi đấy, thuận miệng trả lời vài câu hỏi, anh không biết mình đang nghĩ gì nhưng anh không cam lòng chỉ làm một người qua đường, biết rõ cứ dây dưa như vậy cũng không có kết quả gì nhưng lại không có cách nào ngăn cản ý muốn tiếp cận Cố Hạ. Đến khi các món ăn đã bưng lên, tổng giám đốc Vương ngồi ở phía đối diện nâng ly lên, “Trước tiên mọi người hãy cạn chén đã.”
Ly đầu tiên nên mọi người phải uống cạn, một ly rượu đế đầy ắp, cả đám người cười nói vài câu, sau đó ngửa đầu uống cạn. Triển Thiểu Huy cũng uống một hơi cạn sạch, ngồi đấy lành lạnh nhìn Cố Hâ chậm rãi uống hết ly rượu, ánh mắt trầm tĩnh, môi khẽ nhếch lên.
Mời khách dùng cơm ngoại trừ thổi phồng cho nhau thì mặt khác chính là không ngừng uống rượu, một ly rồi lại một ly, rõ ràng không quen thân cũng có thể dễ dàng kéo gần khoảng cách. Trên bàn ăn có hai người có thể đặc biệt làm cho không khí thêm sôi nổi, thay nhau mời rượu, chẳng qua Cố Hạ lại cảm thấy rất xa lạ với không khí náo nhiệt của bọn họ, cô cúi đầu, ngay cả đũa cũng không động đến. Sếp của cô lên tiếng, “Cố Hạ, cô cũng mời chủ tịch Triển một ly đi, không phải lúc nào cũng có cơ hội tiếp xúc gần gũi với chủ tịch Triển như vậy đâu.”
Mặt sếp cô cười đến nở hoa, còn không ngừng nháy mắt với Cố Hạ, Cố Hạ cười nhạt, cầm chén rượu rót đầy, giơ ly rượu ngẩng đầu lên nhìn Triển Thiểu Huy, “Chủ tịch Triển, xin mời ngài một ly.”
Ánh mắt Triển Thiểu Huy lạnh lẽo đảo qua ly rượu của cô, cuối cùng bình tĩnh lại nở một nụ cười không hề lộ ra chút sơ hở nào, làn môi mỏng khẽ nhếch lên, “Mời tôi cái gì?”
“Hôm nay có cơ hội ngồi cùng một bàn với ngài chính là vnh dự của tôi.” Cuối cùng Cố Hạ cũng đối mặt với anh, Cố Hạ cũng cảm thấy mình không có gì mà không dám đối mặt với anh, cô không nợ nần gì anh, không cần phải trốn tránh, mang trên mặt nụ cười vừa phải, “Hiếm có cơ hội, bất kể thế nào cũng phải mời ngài một ly.”
“Đúng là hiếm có.” Triển Thiểu Huy lạnh lùng đến phát sợ nói, đã ba năm mới có thể cùng ngồi chung một bàn với nhau, anh cầm ly rượu lên, cụng ly với Cố Hạ, tiếng thủy tinh lạnh lẽo va chạm vào nhau chấn động màng nhĩ, “Cạn ly.”
Cố Hạ cũng dứt khoát uống, nhìn thấy ly rượu đã cạn của Triển Thiểu Huy cũng uống cạn, sếp của Cố Hạ thấy hôm nay Triển Thiểu Huy uống rượu dứt khoát như vậy thì cảm thấy tâm trạng hôm nay của anh cũng không tệ, tiếp tục chỉ nhân viên của mình, “Cố Hạ, đừng chỉ uống rượu không, mau gắp thức ăn cho chủ tịch Triển đi.”
Cố Hạ nhìn những món ăn xếp đầy bàn như một bức tranh, cầm đũa hỏi: “Chủ tịch Triển thích ăn món nào?”
“Cô phải biết chứ.” Triển Thiểu Huy nhìn chằm chằm vào Cố Hạ, sắc mặt lạnh lùng, trước kia bọn họ cũng đã từng ăn với nhau như vậy, Cố Hạ đã nhiều lần gắp thức ăn cho anh, hai người đã gần gũi như vậy, chẳng lẽ Cố Hạ lại giả vờ không biết? Triển Thiểu Huy nghĩ cô cũng thật là biết giả vờ.
“Không nhớ rõ.” Cố Hạ vẫn không động đũa, ánh mắt vẫn như trước hỏi Triển Thiểu Huy muốn ăn gì, “Hiện giờ tôi cũng không dám gắp lung tung cho ngài.”
Trong lòng Triển Thiểu Huy vô cùng cay đắng, những hình ảnh về cuộc sống trước kia như vừa xảy ra ngày hôm qua, anh nhớ rõ từng chi tiết một, kết quả đối phương lại nhẹ nhàng như mây trôi nước chảy mà nói “Không nhớ rõ”, một câu nói kia nện thẳng vào lòng anh, giống như Tiểu Ngũ đã nói, một mình anh nhớ nhung để làm gì chứ? Triển Thiểu Huy nhìn khuôn mặt của Cố Hạ, đồ trang sức của cô rất trang nhã, khuôn mặt vẫn thanh lệ như trước, rõ ràng khuôn mặt