XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trộm Trái Tim, Đoạt Ái Tình

Trộm Trái Tim, Đoạt Ái Tình

Tác giả: Đông Tẫn Hoan

Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015

Lượt xem: 1342838

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2838 lượt.

úc quay đầu xe thì một chiếc xe màu đen có rèm che chậm rãi lái qua, cửa sổ xe mở một nửa, nếu như đến gần nhìn thì có thể nhìn thấy sắc mặt không một chút biểu cảm của Triển Thiểu Huy, bình tĩnh giống như bão tố gần kéo đến trước mặt biển, nhưng mà nắm tay đã nắm lại thật chặt, đốt ngón tay lộ ra.
Cố Hạ ngồi trên ghế phụ day day thái dương, Nghiêm Hướng Vĩ đang liên miên nói gì đó, nhìn thấy dáng vẻ mệt mỏi của cô, nói: “Em ngủ đi, đến nơi anh sẽ gọi em.”
“Cam ơn anh đã đến đón em.” Cố Hạ vẫn ngồi không nhúc nhích, những ánh đèn hai bên đường chiếu rọi khiến mọi vật xung quanh trở nên không chân thật, cô khẽ nhắm mắt lại, “Em không có ý định ở lại thành phố C, nếu như công việc thuận lợi, sau khi khóa huấn luyện kết thúc em sẽ trở về chi nhánh.”
Mắt Nghiêm Hướng Vĩ nhìn về phía trước, “Là vì chán ghét anh nên mới không muốn ở lại thành phố C sao?”
“Anh suy nghĩ quá nhiều rồi.” Cố Hạ cảm thấy đau đầu, “Đến thành phố C chỉ là vì công việc, vốn không tính ở lại đây. Về chuyện của chúng ta, em cũng chưa nghĩ đến.”
Nghiêm Hướng Vĩ nghiêng đầu cười với cô, “Xem ra em chỉ là không thích thành phố này, Cố Hạ, em vẫn còn ở đây một tháng nữa, cho dù em không ở lại thành phố C thì hiện giờ thông tin cũng rất phát triển, giao thông cũng rất thuận lợi, anh có thể đến thăm em, đến một ngày nào đó em bị anh làm cho cảm động thì sẽ tính sau.”
Cố Hạ cảm thấy có lẽ cô không nên trở về thành phố C, cô đã dùng rất nhiều thời gian để quên đi Triển Thiểu Huy, không ngừng dùng công việc để bỏ thêm vào cuộc sống, nhưng mà đến tôi khi nằm trong ở chăn vẫn luôn nhớ đến Triển Thiểu Huy, có một thới gian ngắn, mỗi đêm cô đều mơ thấy anh, mơ thấy quãng thời gian tươi đẹp kia, khi tỉnh lại mới phát hiện ra chỉ là một giấc mơ mà thôi, khoảng cách giữa cô và anh chẳng những là trên trời và dưới mặt đất mà trái tim cũng cách nhau ngàn dặm. Khi đó đứng bên bờ biển, thường một mình ngẩn người nhìn về phía chân trời thật lâu, ngắm nhìn mặt biển mênh mông, nghĩ rằng phiền não của mình đối với biển rộng cũng chỉ là một hạt cát, thế giới này rất lớn, một ngày nào đó cô sẽ gặp được người có duyên với mình.
Tuy bữa tiệc hôm đó chấm dứt một cách khó hiểu nhưng công việc và cuộc sống của Cố Hạ cũng không bị ảnh hưởng quá nhiều vì chuyện hôm đó, lãnh đạo công ty cũng không hỏi đến, Triển Thiểu Huy cũng không xuất hiện nữa. Cố Hạ vẫn nhìn thấy khuôn mặt của anh trên tạp chí, ngày đó cô dạo phố cùng Từ Lộ Lộ, lúc đang thử quần áo trong một cửa hàng thời trang, trên ghế salon đặt đầy những cuốn tạp chí, Cố Hạ vừa ngồi xuống đã nhìn thấy mặt báo, trên tạp chí đưa thời gian cùng địa điểm đính hôn cụ thể của Triển Thiểu Huy, bấm tay tính toán, thì ra là cuối tuần này.
Từ Lộ Lộ mặc một bộ quần áo màu tím đi ra từ phòng thử đồ, xoay vài vòng trước gương, chuẩn bị đi đến hỏi ý Cố Hạ, thấy cô nhìn chằm chằm vào tạp chí nên hỏi: “Đang nhìn gì thế?”
“Không có gì.” Cố Hạ nhìn sang chỗ khác, ngắm bộ quần áo trên người Từ Lộ Lộ, “Bộ này rất đẹp.”
“Mình cũng thấy không tệ.” Từ Lộ Lộ quét mắt qua cuốn tạp chí, một cặp đẹp đôi trai tài gái sắc, cô ngẩng đầu lên kéo kéo áo, nhìn nhân viên bán hàng nói: “Lấy cái này.”
Mang theo chiếc túi có in nhãn hiệu riêng của cửa hàng đi ra, hai người song song đi tới, Từ Lộ Lộ nhìn cô, “Giờ mà vẫn còn quan tâm sao?”
“Quan tâm cũng sẽ không trở lại, vốn mình nghĩ anh ta đã kết hôn rồi.” Cố Hạ cười cười, giống như đang đùa, “Vị hôn thê của anh ta thật đẹp, hai người bọn họ rất thích hợp để lên tạp chí, thỉnh thoảng ngồi tám chuyện một chút.”
“Cậu nói đúng.” Từ Lộ Lộ thấy dáng vẻ thật sự không quan tâm đến của cô, “Sau khi cậu đi được một năm, anh ta có hỏi mình cậu đang ở đâu, khi đó mình nói với anh ta cậu đã mang thai và kết hôn rồi, lúc ấy sắc mặt anh ta rất khó coi, nhưng mà mình thấy thế thì rất vui sướng trong lòng. Khi đó cũng không có số điện thoại của cậu, hình như đã quên kể chuyện đó cho cậu nghe.”
“Vậy sao?” Cố Hạ hơi nghiêng mặt qua, mang theo một vẻ ngẩn ngơ, “Không nhìn thấy dáng vẻ kia của anh ta thật là đáng tiếc. Nhưng mà cũng chẳng sao, thật sự mình sống rất tốt.”
Từ Lộ Lộ cũng biết Cố Hạ cũng không muốn nói chuyện liên quan đến Triển Thiểu Huy, chỉ cửa hàng thời gian bên cạnh, “Nhìn cửa hàng này xem, cậu cũng mua vài bộ đi, cũng đã lâu cậu không đi mua đồ rồi.”