Tác giả: Đông Tẫn Hoan
Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015
Lượt xem: 1342975
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2975 lượt.
chào giá sớm đã đóng thành sách, con dấu cũng đã đóng lên, bên trong có một bức thư trao quyền cần Trâu Nhuận Thành ký tên, hôm trước đã đưa lên nhưng hôm nay vẫn chưa gặp được, nghe nói hai ngày nay Trâu Nhuận Thành rất bận rộn, phần lớn thời gian đều không có mặt ở công ty nên vẫn chưa xử lí những việc này. Thời gian chào giá đến gần trước mắt, trưởng phòng Lưu cần gấp, sai Cố Hạ lên thúc giục, cầm bức thư bỏ vào trong phong bì.
Cố Hạ lên lầu, theo lẽ thường tìm trợ lý hoặc thư kí, lúc ấy thư kí Liễu không có đó, cửa văn phòng tổng giám đốc không khóa, bên trong truyền ra tiếng mắng chửi của Trâu Nhuận Thành, âm lượng không lớn nhưng lại làm cho người ta sợ run. Trợ lý trẻ tuổi mặc áo sơ mi trắng áo vest đen nhìn thấy thẻ công tác trước ngực cô, đứng dậy hỏi: “Có chuyện gì không?”
“Tôi ở phòng thị trường, có một văn kiện chào giá đã đưa lên cho tổng giám đốc Trâu ký từ hôm qua, không biết đã ký xong chưa.” Cố Hạ giải thích.
Trợ lý trẻ tuổi hỏi số văn kiện, tra một chút rồi nói: “Vẫn còn ở trong văn phòng của tổng giám đốc Trâu, hôm qua tổng giám đốc Trâu có việc, hôm nay cũng mới vừa tới được một lúc, có thể vẫn chưa ký.”
“Hai giờ chiều là hết hạn chào giá, hiện tại đang cần gấp, xin anh giúp tôi nhắc nhở tổng giám đốc Trâu.” Cố Hạ nho nhã lễ độ cầu xin người kia.
Trợ lý tre tuổi biết rõ hôm nay tâm tình của sếp không tốt, đang khó xử có nên vào hay không thì người trong văn phòng đi ra, trợ lý cùng thư kí bình thường đặc biệt khôn khéo cao ngạo cúi thấp đầu, xem ra đều mới vừa bị mắng. Trâu Nhuận Thành cũng không đi ra, đứng trước cửa phòng làm việc dùng ánh mắt sắc bén quan sát tình hình làm việc của nhân viên bên ngoài. Trợ lý trẻ tuổi đi đến, giải thích với Trâu Nhuận Thành văn kiện chào giá đang cần ký tên gấp của phòng thị trường, anh ta còn chỉ vào Cố Hạ, tất nhiên Trâu Nhuận Thành đã nhìn thấy Cố Hạ đang đứng kia, đôi mắt nheo nheo lại, nói vài câu rồi trở vào văn phòng.
Trợ lý trẻ tuổi chạy tới nói với Cố Hạ: “Cô cầm văn kiện vào văn phòng của tổng giám đốc Trâu đi, ngài ấy sẽ ký ngay.”
Đây là lần đầu tiên Cố Hạ vào văn phòng của Trâu Nhuận Thành, giải thích nguyên nhân với anh ta, Trâu Nhuận Thành lục tìm trong đống văn kiện đã xét duyệt kia bức thư trao quyền, rất nhanh đặt bút ký nhưng không đưa ngay cho Cố Hạ, ánh mắt đảo một vòng quanh người cô, chỉ vào một phần văn kiện khác trên bàn, nói: “Phần văn kiện này cần chữ ký của đại ca, Cố Hạ, giữa trưa nay cô đưa qua đi rồi mau chóng cầm lại đây.”
Cố Hạ rất bất ngờ, mấy chuyện này bình thường đâu phải cô làm, hỏi: “Tại sao lại là tôi?”
Trâu Nhuận Thành không vui liếc mắt nhìn cô một cái, bây giờ đại ca đang có việc rắc rối nên tâm tình không được vui lắm, ngày hôm qua trợ lý đặc biệt của Trâu Nhuận Thành tặng đồ đến vừa vặn đâm vào họng, bị đại ca nói cho vài câu, hôm nay không thể nào lại bắt anh đến được, cũng không thể tùy tiện gọi người đại ca không quá quen đến. Anh biết hiện tại mình không thể phân thân, dù sao cũng đã quen biết Cố Hạ nên mới nghĩ đến để cho Cố Hạ đi, không ngờ cô gái này lại còn ra vẻ không tình nguyện, giọng điệu của Trâu Nhuận Thành cũng không tốt: “Bảo cô đi thì cô cứ đi, sao lại nói nhảm như vậy?”
Cố Hạ bị giọng nói của anh ta làm cho sợ tới mức run lên, chẳng qua là cô không dám gặp lại Triển Thiểu Huy nữa, vẻ mặt khó xử, thấp giọng nói: “Triển thiếu nói ngài ấy không muốn gặp lại tôi nữa, nói tôi đừng bao giờ xuất hiện trước mặt ngài ấy.”
“Thì ra cô đắc tội với anh ấy.” Trâu Nhuận Thành trừng mắt nhìn cô, rồi lại giật mình tỉnh ngộ. Đại ca nào có vô duyên vô cớ lại nói những lời này? Sau chuyện hạ thuốc ở bãi tắm, tâm trạng đại ca rõ ràng bực bội hai ngày. Bây giờ lại đang có chuyện phiền lòng, hôm trước đại ca bị tai nạn xe cộ, tuy không xảy ra chuyện gì lớn nhưng lại bị thương, còn phải nhập viện vài ngày, gặp phải loại chuyện này tâm tình ai mà tốt được chứ.
Cố Hạ cuống quýt giải thích, “Tôi không có, tôi làm sao có thể đắc tội với Triển thiếu chứ?”
Chuyện ở bãi tắm, truy cứu nguyên nhân cũng bởi vì Cố Hạ, không phải vì chuyện nhảm nhí của cô thì Trâu Nhuận Thành cũng không bị đại ca làm mặt lạnh hai ngày, về sau còn bị mấy anh em khác cười nhạo, tính cách của Trâu Nhuận Thành vốn đã có thành phần ác liệt, Cố Hạ nói cô không dám đi, anh ta càng muốn cô đi, liếc xéo cô nghiêm túc nói: “Không nói nữa, mang văn kiện đi