Tác giả: Đông Tẫn Hoan
Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015
Lượt xem: 1342972
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2972 lượt.
̀i ta để lại, không có chú ý đến.”
Triển Thiểu Huy tựa vào đầu giường, mí mắt cũng không thèm nhấc lên, thuận miệng nói: “Ném đi.”
Cố Hạ không ngừng kêu khổ, chỉ mong hôm nay cũng có thể thuận lợi làm tốt, chạy về phía cửa ra vào của bệnh viện nói rõ tình huống với vệ sĩ, vệ sĩ không chút biểu tình nói: “Triển thiếu đang nghỉ ngơi, bây giờ không tiện quấy rầy.”
Cố Hạ đành phải đứng sang một bên, vả lại ông chủ lớn cũng không dễ làm, đã nhập viên lại còn phải xử lý công việc, lúc này đã đến lúc ăn cơm trưa, Cố Hạ thấy có người bưng cơm vào phòng bệnh, sau khi bát đũa được dọn ra, Cố Hạ tiến lên hỏi: “Triển thiếu đã có thể xử lý công việc chưa?”
Vệ sĩ đem văn kiện vào, một lát sau hai tay trống trơn đi ra: “Cô chờ đi.”
Nói rất nhanh nhưng Cố Hạ đợi gần một tiếng vẫn không có kết quả, cô vẫn chưa ăn cơm trưa, trong bụng trống trơn, đói bụng đến nỗi không còn chút sức nào, cụp đầu xuống dựa lưng vào tường, lòng nén giận với Triển Thiểu Huy.
Về sau Trịnh Giang Hà nhìn thấy Cố Hạ nhợt nhạt chống đầu gối dựa vào vách tường, anh ta hỏi một câu: “Sao cô lại ở đây?”
“Tổng giám đốc Trâu bảo tôi mang văn kiện đến đây cho Triển thiếu ký tên.” Cố Hạ ngẩng đầu nhìn anh ta, ra vẻ tôi van anh nói: “Phiền anh giúp tôi hỏi xem đã ký xong chưa, tổng giám đốc Trâu đang chờ.”
“Đại ca đã nhập viện rồi mà còn phải lo nhiều chuyện như vậy!” Trịnh Giang Hà thấp giọng phàn nàn, lại nhìn sang Cố Hạ, nói: “Tôi hỏi giúp cô.”
Trịnh Giang Hà đang muốn bước vào phòng thì lại nghe Cố Hạ gọi, giọng điệu mang theo vẻ cầu xin: “Có thể đừng nói là tôi mang tới được không?”
Mặt Cố Hạ ra vẻ vô tội lại có chút cuống quýt, mặt Trịnh Giang Hà nhịn không được co rúm lại, “Cô sợ đại ca sao?”
“Tôi không muốn phiền ngài ấy, Triển thiếu cũng không muốn nhìn thấy tôi.” Cố Hạ thấp giọng nói, “Nhưng mà tổng giám đốc Trâu lại muốn tôi phải mang tới.”
Trịnh Giang Hà từ chối cho ý kiến, trực tiếp đi vào phòng, Triển Thiểu Huy đang tựa vào đầu giường đọc báo, một tay còn đang truyền dịch, ánh mắt Trịnh Giang Hà đảo qua văn kiện trên bàn anh, nói: “Đại ca, đừng xem những thứ này nữa, nghỉ ngơi cho tốt đi, chuyện công ty không phải còn có chúng em sao?”
Triển Thiểu Huy đặt tờ báo xuống, “Tôi không có trở ngại gì, ngủ lâu càng chóng mặt, nghỉ ngơi thêm hai ngày nữa sẽ xuất viện.”
“Không được, bác sĩ nói đại ca phải nghỉ ngơi ít nhất nửa tháng, chúng em sẽ không đồng ý cho anh xuất viện. Đại ca, có chuyện gì cứ giao cho em là được rồi.” Trịnh Giang Hà khuyên can, anh ta đi tới cầm văn kiện lên tùy ý lật ra, nhíu mày, “Tiểu Ngũ ngày càng kì cục, sao lại suốt ngày đem những văn kiện này đến làm phiền anh? Cũng không phải một mình cậu ta tự xử lí không được, để em nhất định phải nói lại với nó.”
“Tôi bảo cậu ta mang tới.” Triển Thiểu Huy lơ đãng nói, như là đột nhiên nhớ tới gì đó, “Ngoài cửa có người đang đợi không?”
“Cố Hạ đang ở ngoài, cô ta chờ anh ký tên.” Trịnh Giang Hà ngừng lại một chút, “Nhưng mà, cô ta hình như sợ anh.”
Sợ anh mới tốt, đỡ phải bị cô gái kia suốt ngày chọc tức. Sắc mặt Triển Thiểu Huy thản nhiên, điều chỉnh tư thế để mình thoải mái hơn, anh biết rõ Cố Hạ đang đợi ở ngoài thì trong lòng ngược lại cảm thấy có chút không được thoải mái, dựa vào cái gì mà chỉ một mình anh cảm thấy phiền, tên đầu sỏ gây nên lại tiêu diêu tự tại ở bên ngoài?
Triển Thiểu Huy không nói lời nào, Trịnh Giang Hà tất nhiên cũng không hỏi, ngược lại thúc giục anh sớm nghỉ ngơi, “Đại ca, đã ăn cơm trưa xong, hay là nghỉ ngơi một lát, những thứ này để em xử lý.”
“Không sao.” Triển Thiểu Huy thản nhiên nói, “Hôm nay cậu đi gặp người bên cục đất đai, bàn chuyện thế nào rồi?”
Hai người bắt đầu nói chuyện công việc, cũng không để ý đến văn kiện trên bàn. Ngoài kia Cố Hạ đã đứng đến cứng người, đói bụng đến nỗi ngực dán vào lưng, không biết qua bao lâu, cửa bên trong được mở ra, Trịnh Giang Hà chuẩn bị trở về công ty mới nhìn thấy Cố Hạ trong hành lang, bất ngờ nói: “Sao cô vẫn còn ở chỗ này?”
Cố Hạ không còn chút sức sống nào nữa, hai tay làm động tác bất đắc dĩ, “Vẫn chưa lấy được văn kiện.”
Lúc này Trịnh Giang Hà mới nhớ đến chuyện của Cố Hạ, “Văn kiện kia cũng không phải việc gì lớn, cô vào trong hỏi ý đại ca thử xem hôm nay anh ấy có ký hay không.”
Cố Hạ lùi về sau một bước, “Không cần, không cần.”
Trịnh Giang Hà nhìn thấy cô nhượng bộ lui binh thì nở nu