XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trộm Trái Tim, Đoạt Ái Tình

Trộm Trái Tim, Đoạt Ái Tình

Tác giả: Đông Tẫn Hoan

Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015

Lượt xem: 1342983

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2983 lượt.

̣ cười, anh ta nói: “Hoa bách hợp ngày hôm qua cô đưa tới đại ca vẫn còn giữ, chưa nói đến việc có ý kiến gì với cô, cô cứ ở đây né tránh mới làm cho người ta thêm phiền.”
Nói xong anh ta trở lại mở cửa phòng ra, còn ngoái vào trong gọi một tiếng: “Đại ca, em để cho Cố Hạ vào đây.”
Cửa mở rộng ra, Trịnh Giang Hà ý bảo Cố Hạ vào, Cố Hạ bất đắc dĩ, quyết tâm đi vào trong, tuy là phòng bệnh nhưng lại trang trí vô cùng trang nhã xa hoa, nhìn thoáng qua còn tưởng là khách sạn, một cô y tá trẻ xinh đẹp đứng trông coi bên ngoài, Triển Thiểu Huy ở trong phòng ngủ, Cố Hạ đi đến cửa ra ngoài của phòng ngủ, mang theo nụ cười nịnh nọt, “Triển thiếu, ngài thế nào rồi?”
Mắt Triển Thiểu Huy quét qua cô, ra vẻ mặc kệ cô, nụ cười nịnh nọt của Cố Hạ cứng ngắc, đứng ở trước cửa ra vào không biết phải làm sao, thật lâu sau Triển Thiểu Huy mới thản nhiên nói: “Đưa văn kiện cho tôi.”
Cố Hạ vội vàng đi đến bên giường bệnh của anh, cầm văn kiện trên bàn đưa cho anh, sắc mặt Triển Thiểu Huy tái nhợt, hai đầu chân mày cũng kém phần anh khí hơn xưa, bình nước truyền dịch theo ông truyền nhỏ từng giọt xuống, Cố Hạ nhìn thấy thì trong lòng mềm nhũn, dùng giọng nói mềm mại nói: “Triển thiếu, bây giờ đang là giờ nghỉ trưa, ngài ngủ một lát đi, đợi lát nữa xử lý những chuyện này thì hơn.”
Triển Thiểu Huy dùng cánh tay bên phải không truyền nước biển nhận lấy văn kiện, “Không có gì đáng ngại.”
Anh ngồi trên giường, một tay lật văn kiện rõ ràng không được tiện, Cố Hạ vội vàng chạy tời giúp anh mở ra, nói: “Triển thiếu, ngài muốn xem trang nào thì cứ bảo tôi lật cho, không thì đem bàn đến sẽ dễ xem hơn.”
Cố Hạ xích lại gần, hai tay giúp anh lật văn kiện, sợi tóc trên trán rũ xuống, có vài sợi nhẹ nhàng cọ vào vai Triển Thiểu Huy, khuôn mặt trắng nõn cách Triển Thiểu Huy trong gang tấc, hơi thở thuộc về cô quanh quẩn bên người, Triển Thiểu Huy mấp máy môi, nhìn hàng lông mi kiều diễm của cô lay động, một cảm giác bực bội khó hiểu dâng lên, anh dứt khoát ném cây bút trên tay đi.
Cố Hạ nghi hoặc nhìn anh, sau đó Triển Thiểu Huy khẽ nói, “Mệt quá, hôm nay không muốn xem.”
“À.” Cố Hạ vội vàng thu dọn những thứ trên giường lại, “Bây giờ ngài là người bệnh, phải nghỉ ngơi thật tốt, dù sao cũng không phải việc gấp, sức khỏe vẫn là quan trọng nhất.”
Triển Thiểu Huy “Ừ” một tiếng, day day thái dương, ánh mắt dừng tại bình hoa bách hợp trên tủ, chậm rãi nói: “Hoa là do cô mang tới?”
Cố Hạ nhìn sang theo ánh mắt của anh, bình hoa sứ rất đẹp, bên trong cắm những bông hoa bách hợp hồng nhạt đang nở rực rỡ nhất, xinh đẹp tuyệt trần lại u nhã, cô nói: “Nghe nói ngài bị bệnh, hy vọng ngài sớm khỏe lại.”
Ánh mắt Triển Thiểu Huy sâu kín đảo một vòng trên người cô, “Vậy hôm nay sao lại đi tay không đến?”
Cố Hạ sững sờ, nghe thấy giọng điệu có chút bất mãn của anh thì nhỏ giọng nói: “Ngài bảo tôi đừng bao giờ xuất hiện trước mặt ngài nữa, cho nên…”
“Không phải cô đã đến đây sao.” Triển Thiểu Huy phát ra một tiếng cười vô cùng nhẹ trong cổ hông, lại nghiêm túc nói, “Ở đây mỗi ngày đều thay hoa, hôm nay cô không tặng, đợi lát nữa hoa bị ném ra ngoài, tôi làm sao mà thấy được cô hy vọng tôi sớm khỏe lại đây?”
Trong đầu Cố Hạ đã hiểu ý anh, tự quyết định nói: “Vậy tôi lại đi mua thêm một bó nữa.”
Cô vừa nói xong thì có tiếng “cô lỗ” truyền ra, đột ngột vang lên trong không gian yên tĩnh của phòng bệnh, Cố Hạ lập tức xấu hổ quay đầu sang một bên.
Bờ môi Triển Thiểu Huy cong lên một nụ cười vui vẻ, “Vẫn chưa ăn cơm trưa?”
Cố Hạ nhẹ lắc đầu, tuy đã đói thảm nhưng Triển Thiểu Huy là người bệnh, Cố Hạ cũng không nhẫn tâm trách anh, nói: “Triển thiếu, nếu như được thì bây giờ tôi sẽ xuống mua hoa, ngài thích loại hoa nào?”
“Tùy.” Triển Thiểu Huy từ bi nói, “Cô xuống ăn cơm trưa đi rồi lại lên. Nhưng mà Tiểu Ngũ nói cô mua hoa quá qua loa, rất nhanh tàn, kém hơn nhiều so với những loại khác trong phòng này, hôm nay cô phải chọn kỹ một chút.”






Tặng quà
Ngày hôm qua Cố Hạ thanh toán tiền xong thì bỏ đi, ông chủ cửa hàng hoa thật không có lương tâm, chọn cho cô bó hoa đã nở rồi, trưng không được hai ngày đã héo tàn. Bị ông chủ ghét bỏ, hôm nay Cố Hạ ghé sang mấy cửa hàng hoa khác, sau khi ghé qua ba cửa hàng, trong một cửa hàng hoa tươi thoạt nhìn rất nhiều loại hoa đẹp mua một bó kiếm lan, mỗi một cành hoa đều tự mình lựa ch