Tác giả: Đông Tẫn Hoan
Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015
Lượt xem: 1342974
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2974 lượt.
ọn thật kỹ, có cành hơi nở, có cành chỉ mới nhú lên nụ hoa, như một cô gái xinh đẹp đang che mặt lại; có cành lại nở rực rỡ, màu sắc tràn ngập; có nụ hoa vừa chớm nở, cành hoa xinh đẹp duyên dáng yêu kiều. Thái độ của bà chủ phụ trách bó hoa rất tốt, tay nghề cũng tốt, phối hợp với không ít loại cỏ trang trí, tạo nên một bó hoa khiến mọi người yêu thích không muốn buông tay.
Cố Hạ nhìn vào cũng rất hài lòng, đang cầm hoa vào phòng bệnh của Triển Thiểu Huy thì nhìn thấy Triển Thiểu Huy vẫn chưa ngủ, bước vào phòng ngủ thì đã không thể chờ đợi được nói: “Triển thiếu, hôm nay mua hoa nhìn rất đẹp.”
Lúc nói lời này cô rất vui vẻ, phụ nữ đều thích những thứ xinh đẹp, bó kiếm lan cầm trên tay nhan sắc mĩ lệ, xinh đẹp nhiều vẻ, mặc dù là tặng cho người khác nhưng Cố Hạ cũng không nhịn được mà yêu thích nó, vẻ mặt tỏ ra tranh công đưa bó hoa cho Triển Thiểu Huy xem: “Triển thiếu, rất đẹp nhỉ?”
Triển Thiểu Huy đã rút kim ra, đang nằm phơi nắng bên cạnh cửa sổ, anh quay đầu lại nhìn thấy nụ cười sáng lạn trên mặt Cố Hạ, đôi mắt trong veo lại sáng, Triển Thiểu Huy cũng không thể dời mắt được, dừng lại một người cô một lúc. Cố Hạ thấy anh không nói lời nào, chân mày nhíu lại hỏi: “Như vậy vẫn chưa được sao?”
Sắc mặt Triển Thiểu Huy trầm xuống, cô gái này luôn từ chối làm cho anh dù chỉ một chút chuyện nhỏ.
Cố Hạ nhìn thấy sắc mặt ông chủ không được tốt, ánh mắt kia rõ ràng là muốn nói cho cô tặng hoa đã là coi trọng cô rồi, trong lòng cô thầm lo lắng, nhướng mày thấp giọng hỏi: “Mỗi ngày đều đổi bó mới, cái này có được thanh toán lại không?”
“Thanh toán lại?” Khóe miệng Triển Thiểu Huy co rúm lại, ý tứ sâu xa nói: “Ý của cô là sao đây?”
Thanh toán lại hẳn là ý nói đến công ty, Cố Hạ mè nheo: “Tôi thật tâm hy vọng ngài có thể mau khỏe lên. Nhưng mà hoa chỉ là vật trang trí trong phòng bệnh, mỗi ngày đều thay thì rất lãng phí, không bằng ăn nhiều món có dinh dưỡng một chút, càng có lợi cho bệnh tình sớm chuyển biến tốt đẹp.”
Ánh mắt sâu xa của Triển Thiểu Huy âm thầm đảo lòng vòng trên người cô, lại thoải mái nói, “Tùy, nhớ rõ mỗi ngày đều phải mang tới là được.”
Tâm tình của anh rõ ràng là không tốt như trước, Cố Hạ lại khuyên nhủ: “Triển thiếu, ngài nghỉ ngơi một lát đi, tôi không quấy rầy ngài nữa, phải trở về làm việc rồi, văn kiện kia phiền ngài nói một tiếng với tổng giám đốc Trâu.”
Triển Thiểu Huy nhẹ nhàng “Ừ” một tiếng.
Cố Hạ dặn dò thêm vài câu rồi mới tạm biệt anh. Nghe nói con người ta lúc bị bệnh thì tâm hồn yếu ớt hơn bình thường, có lẽ vì nguyên nhân này nên Triển Thiểu Huy mới bắt cô mỗi ngày mang đồ tới, quá trình dưỡng bệnh đau khổ lại không có ai nói chuyện, người như anh ta không hề thiếu quà tặng, nhưng chắc khi nằm bệnh cũng chỉ muốn một lời chúc thôi.
Hôm nay tốn không ít thời gian ở bệnh viện làm cho công việc bị dồn lại, ngày hôm sau Cố Hạ vô cùng bận rộn, một khắc cũng không ngừng được, lúc tan ca mới nhớ tới Triển Thiểu Huy, cũng không biết tặng thứ gì cho thích hợp nên hỏi đồng nghiệp bên cạnh.
Đồng nghiệp nói tặng người bệnh thường chỉ có hoa tươi hay mấy thứ hoa quả, Cố Hạ bỏ thời gian ra lên mạng tìm số điện thoại của một cửa hàng hoa quả tươi, đặt một giỏ hoa quả không lớn, Cố Hạ dặn chủ cửa hàng hoa quả nhật định phải chọn những trái xinh đẹp ngon miệng nhất, đóng gói nhất định phải đẹp, nhiều ít hơn một chút tiền không thành vấn đề. Cô đưa địa chỉ nói người ta đưa tới vào giờ cơm tối, lúc ấy chắc không quấy rầy đến Triển Thiểu Huy, thuận tiện tặng thêm một tấm thiệp chúc Triển Thiểu Huy sớm bình phục. Cố Hạ không nghĩ nhiều như vậy, Triển Thiểu Huy nói mỗi ngày cô phải đưa quà tới, cô vẫn chưa quên lời của anh, cung sẽ không tự mình đa tình mỗi ngày chạy đến bệnh viện uốn éo trước mặt ông chủ.
Lần này chủ cửa hàng rất thật thà, một năm một mười đều dựa theo yêu cầu của khách hàng, giỏ hoa quả còn gắn thêm vài bông hoa tươi xinh đẹp, thoạt nhìn không hề kém với những hình ảnh đã được chỉnh sửa trên photoshop. Quà tặng đưa đến bệnh viện lúc Triển Thiểu Huy đang ăn cơm tối, ánh mắt nhìn lướt qua tấm thiệp được chủ cửa hàng dùng chữ thư pháp để ghi, sau đó ném cả giỏ trái cây về phía bức tường, một tiếng “oanh” vang lên, nào táo nào quýt rơi đầy mặt đất, y tá sợ tới mức tay run run.
Sắc mặt Triển Thiểu Huy thoáng cái trở nên lạnh lẽo, tâm trạng ăn cơm cũng mất luôn, ng