Tác giả: Đông Tẫn Hoan
Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015
Lượt xem: 1342969
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2969 lượt.
ười anh muốn tới thăm mình rất hiếm, cô gái này lại không hề để tâm đến lời của anh, tùy tiện mà bỏ ra ít tiền tìm người mang một ít đồ qua loa cho xong, đây là lần đầu anh gặp phải chuyện này.
“Từ nay về sau những thứ thế nào không cần phải đưa vào.” Trâu Nhuận Thành ngồi bên cạnh quát cô ý tá trẻ. Anh ta nhìn thấy đại ca nổi giận nên cũng rất bực bội, quà tặng sang hèn không quan trọng, ai cũng không thiếu mấy thứ này, Cố Hạ không hề có thành ý tặng quả thì phải? Cố Hạ thật đúng là càng ngày càng không xem ai ra gì, người biết rõ đại ca nằm viện không nhiều lắm, vẫn chưa có ai dám tùy tiện sai người khác mang đồ đến.
Trâu Nhuận Thành thấp giọng an ủi Triển Thiểu Huy nguôi cơn giận, giữ gìn sức khỏe cho tốt, sau đó đi ra khỏi phòng bệnh gọi điện cho trưởng phòng Vương bộ phận nhân sự, lạnh lùng nói: “Báo với phòng thị trường thứ hai tới Cố Hạ không cần đi làm nữa, cho cô ta một tháng lương, bảo cô ta cút đi.”
Lúc ấy Cố Hạ còn đang ở trong nhà bếp bận rộn cho bữa tối, hôm nay là thứ sáu, đối với những người đi làm mà nói thì đây là thời gian thư giãn thoải mái nhất, bình thường ngày này sau khi đi làm về cô sẽ cùng bạn cùng phòng Từ Lộ Lộ đến siêu thị mua một đống thức ăn, về nhà nấu một bữa cơm thịnh soạn để thưởng cho một tuần bận rộn của chính mình. Nồi đất bốc lên một làn khói trắng, Cố Hạ đang cầm dao thái thức ăn thì chợt nghe Từ Lộ Lộ ở bên ngoài phòng giặt giũ gọi cô: “Cố Hạ, điện thoại đang reo.”
Cố Hạ xoa xoa tay, vội vàng chạy vào phòng khách lấy điện thoại di động từ trong túi ra, là điện thoại từ cửa hàng hoa quả, đầu dây bên kia có chút áy náy nói: “Giỏ hoa quả chúng tôi hoàn toàn mang đến dựa theo yêu cầu của cô, nhưng mà đối phương lại không ký tên, còn ném giỏ hoa quả ra.”
“Vậy sao?” Cố Hạ nhíu mày, cho dù Triển Thiểu Huy không thích cũng không cần phải ném ra ngoài như vậy chứ.
Đầu dây bên kia cũng không vui, hôm nay cô gái xinh đẹp đưa hàng đến bị dọa sợ run, thân thế của đối phương rất lớn, cửa phòng có vệ sĩ trông coi, không cần nói đến việc ký nhận, không dạy dỗ người ta đã là mừng lắm rồi, “Tiểu thư, giỏ hoa quả đều chọn thứ tốt nhất, chúng tôi đã cố gắng hết sức.”
Cố Hạ đã hiểu ý đối phương, “Phiền mọi người rồi, một lát nữa tôi sẽ lên mạng xác nhận trả tiền.”
Vừa cúp điện thoại, vẫn chưa đặt điện thoại xuống thì lại có mới điện thoại, Cố Hạ vội vàng nhận: “Alo?”
Giọng điệu ở đầu dây bên kia mười phần công thức hóa, “Cố Hạ, tôi là trưởng phòng Vương bộ phận nhân sự, tổng giám đốc Trâu bảo tôi thông báo với cô thứ hai này đến công ty làm thủ tục bàn giao công việc hiện giờ lại, công ty sẽ dựa theo hợp đồng bồi thường cho cô một tháng lương.”
Cố Hạ như đang mơ nói, “Vì sao?”
“Chuyện của chính cô, hẳn là phải tự hiểu.” Trưởng phòng Vương lãnh đạm nói, tổng giám đốc rõ ràng rất tức giận, nhất định là do Cố Hạ làm ra chuyện gì đó không đúng, anh ta nói: “Nhớ rõ sáng thứ hai đến công ty sớm một chút.”
Đầu dây bên kia không nói nhiều, trực tiếp cúp điện thoại. Trưởng phòng Vương sẽ không nói giỡn, Cố Hạ cầm điện thoại, lòng lo sợ, tin tức này quá bất ngờ, gần đây cô không hề phạm sai lầm nào trong công việc, sao lại đột nhiên bị cho thôi việc? Bầu trời như đang sập xuống, chỉ còn lại vẻ thê lương làm cho người ta không biết phải làm sao.
Cố Hạ sững sờ một lúc, cô muốn hỏi xem rốt cuộc tại sao Trâu Nhuận Thành lại đuổi việc cô, có chết cũng phải chết cho minh bạch, nhưng mà lại không có số điện thoại của anh ta, tìm trong danh bạ lại thấy số điện thoại của Triển Thiểu Huy, lại liên tưởng đến số điện thoại của cửa hàng hoa quả liền tỉnh ngộ ra đây nhất định là ý của Triển Thiểu Huy. Chẳng lẽ mình tặng thứ không phù hợp, động đến điều cấm kị của đối phương?
Công việc là chuyện lớn, Cố Hạ do dự một lát, Triển Thiểu Huy cũng không phải loại người khó nói chuyện, cô cầm điện thoại nhấn số của Triển Thiểu Huy, muốn cố gắng cứu vãn chuyện này.
Trong phòng bệnh, chuông điện thoại di động vang lên, trợ lý ở bên cạnh vội vàng đưa di động đến, Triển Thiểu Huy nhìn nhìn dãy số, nhíu mày, để reo vài cái rồi nhận điện.
Cố Hạ cố gắng duy trì nụ cười làm cho giọng nói của cô càng thêm tinh khiết dịu dàng, “Triển thiếu?”
“Ừ.” Giọng của Triển Thiểu Huy cực lạnh lùng, cộc lốc giống như âm thanh phát ra từ trong cổ họng.
“Nghe nói hôm nay quà tôi đưa đến ngài không thích, tôi không biết rõ sở thích của ngài