Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trộm Trái Tim, Đoạt Ái Tình

Trộm Trái Tim, Đoạt Ái Tình

Tác giả: Đông Tẫn Hoan

Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015

Lượt xem: 1342968

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2968 lượt.

, có thể đã đưa đến món quà không được thích hợp, ngài ngàn vạn lần đứng tức giận.” Cố Hạ cẩn thận nói.
Triển Thiểu Huy lạnh lùng nói, “Chẳng ai thiếu mấy thứ đồ của cô, đã không thành tâm như vậy thì cô còn gọi điện thoại qua đây làm gì?”
“Tôi sao lại không thành tâm chứ?” Cố Hạ nghe thấy thì sợ hãi, quả nhiên là thứ mình đưa đến đã chọc đến anh ta, nịnh nọt nói: “Triển thiếu, ngài bị bệnh, khiến cho mỗi ngày tôi đi làm đều không tập trung được, chỉ một lòng thành tâm cầu nguyện cho ngài sớm xuất viện. Ngài không thiếu thứ gì, tôi cũng hiểu mua một ít đồ chuyển đến là không hề có ý nghĩa, cho nên tôi mới muốn làm những việc khác để biểu đạt một chút thành ý của mình.”
Đầu dây bên kia vang lên một giọng nói lười biếng, “Cô còn làm gì nữa?”
“Tôi…” Cố Hạ ấp a ấp úng, thật sự thì cô chả làm gì cả. Nhưng mà lúc này cũng không thể nói như vậy, lời nói phun ra nuốt vào nửa ngày cũng không ra được, vừa lúc ấy tiếng Từ Lộ Lộ phát ra từ trong nhà vệ sinh, “Cố Hạ, canh nấu xong chưa?”
Đầu dây bên kia không kiên nhẫn hừ lạnh một tiếng, cực kì không vui nói: “Qua loa với tôi thì phải trả giá thật nhiều.”
“Triển thiếu, tôi làm sao dám qua loa với ngài? Tôi…tôi nấu canh cho ngài.” Cố Hạ sốt ruột, nghĩ đến nồi canh trong nhà bếp, kiên trì nói: “Canh táo đỏ hạt sen tim heo, lợi khí bổ máu, dưỡng bệnh tốt lắm nha, hoặc ăn nhiều một chút cũng rất có dinh dưỡng.”
Đầu kia ngưng một chút, giọng điệu cũng không còn lạnh lùng như trước, “Canh?”
“Xong ngay đây, tan ca tôi đã đến siêu thị mua nguyên liệu nấu ăn, giờ đang hầm trong nồi. Tôi nghĩ lát nữa mang đến cho ngài ăn thì vừa đến đêm sẽ tiêu xuống, chẳng qua là thấy ngài ăn thứ này sẽ không đủ nên mới đưa thêm một giỏ trái cây đến.” Cố Hạ bội phục khả năng cái khó ló cái khôn của mình, cười nịnh nọt nói: “Tôi cũng không có nhiều tiền, chỉ có thể tự mình ra tay biểu lộ thành ý.”
Sắc mặt của Triển Thiểu Huy ở đầu bên kia cũng giãn ra, chậm rãi nói: “Mang tới đây đi.”






Lấy lòng
Cố Hạ đặt súp vào bình giữ ấm, bình giữ ấm này là sau khi cúp điện thoại cô đã chạy đến siêu thị mua, Từ Lộ Lộ ném đến ánh mắt khó hiểu: “Tiểu Hạ, cậu làm vậy có thể thu phục được ông chủ của cậu không?”
“Hy vọng thế.” Cố Hạ khép hàng mi thật dài lại thở dài, “Cũng không biết tên kia mắc chứng gì, gửi hoa quả đến tỏ vẻ an ủi mà lại chọc đến anh ta.”
Cô áy náy nói với Từ Lộ Lộ: “Lộ Lộ, thật ngại quá, đêm nay không có canh uống, cậu cũng không cần chờ mình về ăn cơm.”
“Uống hay không uống canh không sao cả, thứ mấy ông chủ thích không phải là giận chó đánh mèo sao, lát nữa qua đó cậu ăn nói cẩn thận một chút. Mình cảm thấy ông chủ của cậu đang muốn làm khó cậu đấy, bọn họ sao có thể ăn thứ này, đáng tiếc nhịn lâu như vậy lại phải lãng phí cả nồi canh.” Vẻ mặt Từ Lộ Lộ tiếc hận.
Triển Thiểu Huy thử hai ngụm, hương vị cũng không tệ lắm, cơm tối không ăn được, anh cũng hơi đói bụng, cầm thìa chậm rãi ăn.
Trâu Nhuận Thành nhìn anh ăn thật, mặt tràn đầy vẻ kinh ngạc kêu lên, “Đại ca, anh ăn thật sao? Các món ăn bổ dưỡng trong sách đã nấu cho anh rồi, loại thức ăn vớ vẩn này ăn nhiều không tốt đâu.”
“Kêu la cái gì?” Giọng của Triển Thiểu Huy không lớn nhưng lại mang theo chút nghiêm nghị, ngẩng đầu trừng mắt với Trâu Nhuận Thành, “Lúc nào cũng nghe thấy cậu kêu la, có phải cậu không muốn để cho tôi an tâm tĩnh dưỡng không?”
Sắc mặt Trâu Nhuận Thành ngượng ngùng ngậm miệng.
Cố Hạ đứng bên cạnh cũng có hơi xấu hổ, “Tôi không chuyên nghiệp được như bác sĩ, cũng không biết cái này có thích hợp với ngài không.”
“Hương vị cũng được, hoàn toàn tuân theo mấy món ăn của bác sĩ cũng ngán, giờ tôi cũng hơi đói, đang rất muốn ăn.” Triển Thiểu Huy mở miệng nói, canh trong chén không nhiều lắm, anh uống vài ngụm đã hết, đưa chén sang cho Cố Hạ, ý bảo cô lấy thêm một chén nữa.
Cố Hạ thấy sắc mặt anh trở nên tốt hơn, trong lòng thầm thở dài một hơi, cười nhận lấy, vừa múc canh vừa nói: “Lúc rảnh rỗi tôi rất thích hầm canh, có dinh dưỡng lại không gây béo, cách làm cũng đơn giản.”
Điều vui sướng nhất của việc nấu nướng chính là nhìn thấy người khác ăn hết tất cả thức ăn do mình vất vả nấu ra, lại lộ ra biểu lộ thỏa mãn, đương nhiên, cái này có hơi khoa trương, Triển Thiểu Huy vẫn chưa ăn cơm tối, canh mang đến ăn được hơn một nửa, Cố Hạ nhìn thấy