XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trộm Trái Tim, Đoạt Ái Tình

Trộm Trái Tim, Đoạt Ái Tình

Tác giả: Đông Tẫn Hoan

Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015

Lượt xem: 1342970

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2970 lượt.

thì rất vui mừng, biểu hiện trên mặt cũng không gượng gạo cùng câu nệ như vừa rồi nữa. Tục ngữ nói, bắt người tay ngắn, cắn người miệng mềm, chờ anh đặt chén xuống, Cố Hạ mở miệng ngay: “Triển thiếu, ngài không còn tức giận nữa chứ?”
Triển Thiểu Huy liếc nhìn cô, “Tôi tức giận cái gì?”
Anh không tức giận mà còn bày ra cái khuôn mặt lúc nãy à, Cố Hạ nói thầm trong lòng, nặn ra một nụ cười thử thăm dò: “Triển thiếu, ngài sẽ không đuổi việc tôi nữa chứ?”
“Đuổi việc?” Triển Thiểu Huy nhìn khuôn mặt cười cười quyến rũ của Cố Hạ, nhíu mày suy nghĩ vài giây, ánh mắt chuyển hướng sang Trâu Nhuận Thành, có ý nghi hoặc.
Trâu Nhuận Thành nói: “Vừa rồi cảm thấy cô làm quá qua loa nên tôi đã nói với trưởng phòng nhân sự tạm thời cho cô rời khỏi cương vị công tác.”
Triển Thiểu Huy đã hiểu ra, khó trách hôm nay Cố Hạ lại có thái độ khác thường đến đây cười nịnh nọt như vậy, ăn nói cũng rất cẩn thận, anh không tỏ thái độ gì, sau đó nhích lại gần, ánh mắt sâu kín, không rõ đang có ý gì.
Cố Hạ thấy anh không nói lời nào, mắt trông mong nhìn anh nói: “Triển thiếu, ngài là một ông chủ lớn như vậy, cũng không phải là người làm khó một nhân viên nhỏ như tôi, tôi thật sự không biết nên tặng ngài cái gì cho phải, đồng nghiệp đề nghị hoa quả nên mới đặt một giỏ trái cây đưa tới.”
Khóe miệng Triển Thiểu Huy nhếch lên một cái, thật lâu sau mới nói một câu: “Nói sau đi.”
“Ngài đừng như thế mà.” Cố Hạ cực kì uất ức nói.
Bên môi Triển Thiểu Huy khẽ nhếch lên một nụ cười nhẹ, buồn bã nói: “Tôi cảm thấy món canh vừa rồi cũng không tệ lắm.”
Cố Hạ suy nghĩ một lát rồi nói: “Vậy thì ngày mai tôi sẽ tiếp tục mang tới cho ngài.”
“Được”
Triển Thiểu Huy cũng không nói gì khác, mở TV trên tường lên xem tin tức tài chính kinh tế, Trâu Nhuận Thành ở bên cạnh nói: “Cố Hạ, đại ca muốn nghỉ ngơi sớm một chút.”
“Triển thiếu, ngài nghỉ ngơi cho thật tốt đi, ngày mai tôi lại đến thăm ngài.” Cố Hạ đứng dậy, nói lời tạm biệt với anh, lại hỏi: “Ngài muốn uống loại canh nào?”
“Cô tự quyết đi.”
Vì vậy, sáng thứ bảy Cố Hạ dậy sớm ra siêu thị, bận rộn trong nhà bếp tới trưa, buổi sáng lúc Từ Lộ Lộ thức dậy đi vào nhà vệ sinh, đôi mắt mơ màng tựa vào cửa nghi hoặc hỏi: “Sáng sớm đã nghe thấy tiếng cậu trong phòng bếp đi tới đi lui, có phải thời gian trước ăn ít quá nên giờ tẩm bổ lại không.”
“Cậu xem xem, đã gần 10h rồi, làm gì còn sớm nữa?” Cố Hạ vừa bận rộn trong nhà bếp vừa trả lời cô: “Không phải vì việc giảm béo mà là vì công việc, nhất định phải cố gắng tranh thủ.”
Từ Lộ Lộ trừng mắt nhìn cô rồi lại trở về phòng ngủ tiếp.
Lúc Cố Hạ chạy tới bệnh viện thì vừa đúng ngay giờ ăn trưa, hầm canh rất đơn giản, canh xương, rất dễ tiêu hóa, lúc Triển Thiểu Huy đang bước đi thong thả trong phòng thì nhìn thấy cô đến, nhẹ nhàng thản nhiên nói một câu: “Cô đến rồi sao.”
Lời anh nói như tiếng suối chảy cạn dòng, lại vừa giống như nước sông chảy thuận, dường như đã chờ đợi rất lâu, cái loại cảm giác này làm cho Cố Hạ bỗng nhiên thấy rụch rịch sợ hãi. Cô cười với anh: “Triển thiếu, hôm nay khá hơn chút nào không?”
“Tôi vốn cũng không bị gì nặng lắm.” Triển Thiểu Huy vừa nói vừa ngồi xuống cạnh chiếc bàn, chờ cô múc canh đặt lên bàn.
Tuy nói như thế nhưng Cố Hạ cũng nhìn ra mặt Triển Thiểu Huy không còn thần thái sáng lạn như thời gian trước, không biết có phải vì uống thuốc hay không, giữa hai hàng chân mày hiện lên một chút mệt mỏi. Vừa khéo bên ngoài có người đưa cơm trưa tới cho anh, chén lớn dĩa nhỏ xếp đầy cả bàn, gia vị kết hợp rất hợp lí, lúc này Cố Hạ mới biết Triển Thiểu Huy không ăn cơm dành cho bệnh nhân trong bệnh viện mà là do đầu bếp nghe theo chỉ dẫn của bác sĩ nấu mang đến, dinh dưỡng cùng màu sắc đều phong phú, chén canh màu trắng ngà vừa lấy từ trong bình giữ ấm ra mang tới so sánh thì có vẻ hơi khó coi, Cố Hạ ngừng động tác đưa canh đến cho anh, “Triển thiếu, hay là ngài đừng ăn canh tôi nấu, tôi chỉ nấu lung tung, ngộ nhỡ gây bất lợi cho bệnh tình của ngài thì nguy.”
“Không sao.” Triển Thiểu Huy thản nhiên nói, “Ăn ngon miệng là nhất.”
Anh cầm chén đũa, lơ đãng hỏi: “Hôm qua nghĩ thế nào mà lại tự mình nấu canh cho tôi?”
Thần kinh Cố Hạ siết lại, cúi đầu chuyên tâm múc canh, một lúc lâu sau mới nói: “Trước kia ở nhà mỗi khi tôi bị bệnh, ăn không ngon miệng lắm, mẹ tôi thường nấu canh cho tôi húp, bà hầm rất nhiều loạ